bạn đang nghe cuốn sách, cô gái mù chữ phá bom nguyên tử. Phần 2.
nguyên tác, the girl who saved the king of sweden.
tác giả, jonas jonasson.
nhà xuất bản trẻ ấn hành tháng 7.2017.
phần thứ hai.
Trích, càng hiểu con người, tôi càng yêu con chó. madame de stael.
chương 5, lá thư nặc danh, hòa bình trên trái đất, và con bọ cạp đói.
nô lệ của kỹ sư westhuizen dấy lên hy vọng xa xôi rằng một sự thay đổi xã hội nói chung sẽ diễn ra và giải cứu cô. nhưng cô chẳng dễ gì dự đoán được bất kỳ cơ hội nào có thể cho mình một tương lai, dù tương lai đó thế nào đi nữa.
tất nhiên, những cuốn sách trong thư viện nghiên cứu của cơ sở đã mở ra cho cô một tí bối cảnh chung, nhưng hầu hết những gì trên kệ đều đã mười năm hoặc hơn. bên cạnh những thứ khác, nombeko đã lướt qua một tài liệu hai trăm trang từ năm 1924, trong đó một giáo sư london tự thấy mình đã chứng minh được rằng sẽ không bao giờ có chiến tranh nữa, nhờ sự kết hợp của liên đoàn các quốc gia và sự lan tỏa ngày càng phổ biến của nhạc jazz.
theo dõi những gì đang xảy ra trong hàng rào và các bức tường của cơ sở thì dễ hơn. thật không may là báo cáo mới nhất cho biết các đồng nghiệp thông minh của viên kỹ sư đã giải quyết được vấn đề tự xúc tác và những thứ khác, họ đã sẵn sàng cho một vụ nổ thử nghiệm. thử nghiệm thành công sẽ thúc đẩy toàn bộ dự án sớm hoàn thành, chấm dứt những ngày thoải mái của nombeko, vì cô muốn tiếp tục sống lâu hơn. điều duy nhất cô có thể làm là cố gắng để làm chậm tiến độ của họ xuống một chút. tốt nhất là theo cách mà chính phủ ở pretoria sẽ không bắt đầu nghi ngờ rằng westhuizen là thứ đồ vô dụng. có lẽ tạm thời chấm dứt thử nghiệm vừa mới bắt đầu ở sa mạc kalahari là đủ.
bất chấp mọi chuyện đã xảy ra về vụ chất chống đông, nombeko một lần nữa quay sang nhờ các cô tàu giúp đỡ. cô hỏi liệu cô có thể nhờ họ gửi thư, qua mẹ các cô không. nhân tiện, làm thế nào để gửi được. chẳng phải là các thư gửi đi đều bị kiểm tra hết.
vâng, tất nhiên là như thế. rõ ràng là các lính canh chẳng làm gì mà chỉ lục soát những thứ không được gửi đến các địa chỉ đảm bảo an ninh. nếu nghi ngờ, ít nhất hắn sẽ mở lá thư gửi đi. và sẽ thẩm vấn người gửi, không có trường hợp ngoại lệ.
tất nhiên, điều này là một vấn đề không thể vượt qua nếu vài năm trước, giám đốc an ninh đã không có một buổi tập huấn ngắn cho những người chịu trách nhiệm về thư từ. một lần, ông đã nói với các cô tàu rất chi tiết về các biện pháp an ninh tại chỗ, bổ sung rằng các biện pháp như vậy là cần thiết vì không một ai có thể tin được, ông xin lỗi để đi vệ sinh. thế là các cô tàu đã lập tức chứng minh rằng ông ta đúng, ngay khi được ở một mình trong phòng, họ vòng qua bàn làm việc, nhét tờ giấy thích hợp vào máy đánh chữ, và thêm một địa chỉ được phép miễn kiểm tra an ninh vào 114 cái đã tồn tại.
mẹ các chị, nombeko thốt lên.
các cô gái mỉm cười, gật đầu. để an toàn, họ đã cho mẹ một chức danh đẹp trước cái tên. cheng lian có vẻ đáng ngờ. giáo sư cheng lian gây cảm giác tự tin hơn. logic của phân biệt chủng tộc không phức tạp hơn thế.
nombeko nghĩ rằng một tên trung quốc phải khiến ai đó phản ứng, ngay cả với chức danh giáo sư, nhưng chấp nhận rủi ro và sống chung với nó dường như luôn là một phần bản chất tự nhiên của các cô gái, ngoài lý do họ đang bị giam cầm giống như cô. và cái tên này mấy năm nay đã được việc. thế nghĩa là nombeko có thể gửi một bức thư trong lá thư gửi cho giáo sư cheng lian, và mẹ các cô gái sẽ chuyển tiếp nó.
chắc chắn rồi, các cô gái nói, không hề tỏ ra tò mò xem nombeko muốn gửi thư cho ai.
gửi,
tổng thống james earl carter jr,
nhà trắng, washington.
xin chào, ngài tổng thống. có thể ngài quan tâm để biết rằng nam phi, dưới sự lãnh đạo của một gã ngu thường xuyên say xỉn, đang có kế hoạch để kích nổ một quả bom nguyên tử khoảng ba megaton trong vòng ba tháng tới. điều này sẽ diễn ra vào đầu năm 1978 tại sa mạc kalahari, cụ thể hơn, tại những tọa độ chính xác, 2604426 tây, 2201132 đông. sau đó, kế hoạch của nam phi là tự trang bị sáu quả bom nữa cùng loại, để sử dụng khi nào phù hợp.
trân trọng,
một người bạn
đi găng tay cao su, nombeko dán phong bì, ghi địa chỉ, điền thêm cái chết dành cho mỹ! vào một góc. rồi cô đặt nó vào một phong bì khác, ngay ngày hôm sau nó được gửi cho một giáo sư ở johannesburg, người được phép miễn kiểm tra an ninh và có cái tên có vẻ tàu.
nhà trắng ở washington đã được xây dựng bởi những người nô lệ da đen nhập khẩu từ châu phi của nombeko. ngay từ đầu, nó là một tòa nhà hùng vĩ và một trăm bảy mươi bảy năm sau thậm chí còn ấn tượng hơn.
tòa nhà có 6 tầng, 132 phòng, 35 phòng tắm, sân chơi bowling và một rạp chiếu phim. và vô số nhân viên, chỉ riêng họ đã nhận được hơn ba mươi ba nghìn lá thư mỗi tháng.
mỗi lá thư đều được soi x-quang, cho chó huấn luyện đặc biệt đánh hơi và kiểm tra bằng mắt trước khi đi tay người nhận.
thư nombeko đã vượt qua cả x-quang và chó, nhưng khi viên thanh tra còn ngái ngủ quan sát thấy cái chết dành cho nước mỹ trên chiếc phong bì gửi đích danh tổng thống thì báo động đã vang lên. mười hai tiếng sau, lá thư đã được chuyển tới langley, virginia, cho giám đốc cia stansfield m. turner. nhân viên điều tra mô tả chiếc phong bì và thông báo với ông rằng căn cứ vào giới hạn của phạm vi và chỗ có dấu vân tay thì chúng có vẻ như chỉ của những nhân viên bưu điện khác nhau; rằng lá thư đã không gây phản ứng cảm biến bức xạ; dấu bưu điện có vẻ thật; rằng nó đã được gửi từ vùng bưu điện 9 ở johannesburg, nam phi, tám ngày trước đó; và một máy tính phân tích chỉ ra rằng văn bản đã được hình thành từ các từ cắt ở cuốn sách hòa bình trên trái đất, được viết bởi một giáo sư anh, người đầu tiên lập luận rằng sự kết hợp của hội quốc liên và nhạc jazz sẽ mang lại may mắn cho thế giới và sau đó, năm 1939, đã tự vẫn.
nhạc jazz có thể mang lại hòa bình trên trái đất ư. là bình luận đầu tiên của giám đốc cia.
như tôi đã nói, thưa sếp, ông ta đã tự sát, người nhân viên đáp.
giám đốc cia cám ơn nhân viên và ngồi một mình với lá thư. ba cuộc điện thoại và hai mươi phút sau, nó trở nên rõ ràng rằng nội dung của bức thư hoàn toàn trùng hợp với những thông tin ông đã, thật đáng xấu hổ, nhận được từ liên xô ba tuần trước nhưng lúc đó ông đã không tin.
sự khác biệt duy nhất là tọa độ chính xác trong lá thư nặc danh. nhìn chung, thông tin có vẻ cực kỳ đáng tin cậy. bây giờ có hai suy nghĩ chính trong đầu giám đốc cia,
1. đứa quái nào đã gửi thư.
2. thời gian để liên lạc với tổng thống. sau cùng thì bức thư đã được gửi cho tổng thống.
stansfield m. turner không được yêu mến ở hãng vì ông đã cố gắng đổi đồng nghiệp lấy máy tính càng nhiều càng tốt. và một trong số chúng, không phải là người, đã có thể phát hiện ra các từ được cắt rời từ cuốn sách hòa bình trên trái đất.
jazz có thể mang lại hòa bình trên trái đất ư. tổng thống carter nói với turner, bạn học cũ của mình khi họ gặp nhau ngày hôm sau trong phòng bầu dục.
ông ta đã tự sát vài năm sau đó, thưa tổng thống, giám đốc cia cho biết.
tổng thống carter, người yêu nhạc jazz, vẫn không thể thôi suy nghĩ đó. nếu vị giáo sư tội nghiệp đã đúng. sau đó the beatles và rolling stones đã xuất hiện và phá hủy mọi thứ.
giám đốc cia đáp, có thể đổ lỗi cho the beatles rất nhiều thứ, nhưng không phải về chuyện bắt đầu cuộc chiến tranh việt nam. rồi ông nói rằng ông hoài nghi lý thuyết này, bởi vì nếu beatles và rolling stones đã không phá hủy hòa bình trên trái đất thì luôn luôn có sex pistols. sex pistols ư. tổng thống thắc mắc.
chúa cứu vớt nữ hoàng, ngài nhớ không. giám đốc cia trích dẫn. chú giải, sex pistols là một ban nhạc punk rock thành lập tại london vào năm 1975, bị coi là đe dọa đến chuẩn mực xã hội và thậm chí bị cấm biểu diễn ở anh. đĩa đơn chúa cứu vớt nữ hoàng god save the queen của họ ra đời năm 1977.
ồ, tôi nhớ rồi, tổng thống nói.
bây giờ đến câu hỏi tiếp theo. lũ ngốc nào ở nam phi sắp phát nổ một quả bom nguyên tử. và có phải việc này do một thằng ngu chỉ đạo không.
tôi không biết nó ngu đến đâu, thưa ngài. chúng tôi có dấu hiệu cho thấy công việc đang được giám sát bởi kỹ sư westhuizen, người tốt nghiệp với điểm cao từ một trong những trường đại học tốt nhất của nam phi. ông ta chắc chắn đã được lựa chọn cẩn thận.
nhưng có nhiều dấu hiệu cho thấy phần còn lại của thông tin là chính xác. tất nhiên kgb đã tử tế mách với họ về những gì đang xảy ra. và đến bức thư này, được soạn theo cách mà giám đốc cia dám cá cả tính mạng mình là lần này kgb không đứng đằng sau nó. cộng thêm với các hình ảnh từ vệ tinh riêng của cia cho thấy hoạt động trong sa mạc chính xác ở nơi người gửi thư bí ẩn chỉ ra.
nhưng tại sao lại ghi cái chết dành cho nước mỹ trên phong bì. tổng thống carter hỏi.
nó để thư hạ cánh trên bàn của tôi ngay lập tức, và tôi nghĩ đó là vấn đề. người viết thư dường như rất am hiểu cách hệ thống an ninh xung quanh tổng thống hoạt động. điều đó làm cho chúng ta càng thêm tò mò người đó là ai. thực hiện rất thông minh, trong mọi trường hợp.
tổng thống hầm hừ. ông chẳng thấy có gì là thông minh ở cái chết dành cho nước mỹ cả. nó cũng như là khẳng định rằng elizabeth ii thuộc về bất kỳ loài nào khác chứ không phải là một con người.
tuy nhiên, ông cám ơn ông bạn cũ của mình và bảo cô thư ký gọi cho thủ tướng vorster ở pretoria. tổng thống carter chịu trách nhiệm trực tiếp cho ba mươi hai ngàn tên lửa hạt nhân đang hướng về nhiều hướng. brezhnev ở moskva cũng thế. thế giới không cần thêm sáu món vũ khí lớn tương tự. ai đó sắp bị lôi ra nói chuyện.
vorster rất tức giận. tổng thống hoa kỳ, gã nông dân nhãi nhép theo phái baptist, đã cả gan gọi và khẳng định việc chuẩn bị thử nghiệm vũ khí ở sa mạc kalahari đang được tiến hành. hơn nữa, hắn đã đọc chính xác các vị trí tọa độ của khu vực thử nghiệm. lời buộc tội là hoàn toàn vô căn cứ và vô cùng, vô cùng xúc phạm! trong cơn thịnh nộ, vorster dập điện thoại xuống trong lúc jimmy carter còn nghe, nhưng ông đủ tỉnh táo để không đi xa hơn nữa. thay vào đó ông gọi pelindaba ngay lập tức để ra lệnh cho kỹ sư westhuizen thử nghiệm vũ khí của mình ở một nơi khác.
nhưng ở đâu. kỹ sư westhuizen hỏi trong lúc cô gái dọn vệ sinh đang lau sàn xung quanh chân ông ta.
bất cứ nơi nào không phải là kalahari, thủ tướng vorster đáp.
điều đó sẽ trì hoãn chúng ta một vài tháng, có thể là một năm hoặc hơn, viên kỹ sư cho biết.
cứ làm như tôi nói, mẹ kiếp.
đầy tớ của viên kỹ sư đã khiến ông ta mất nguyên cả hai năm suy nghĩ xem nơi nào có thể thử nghiệm vũ khí khi bây giờ sa mạc kalahari không còn dùng được nữa. ý tưởng tốt nhất westhuizen có được là bắn nó ở một trong mấy quê hương của tụi da đen, nhưng thậm chí chính ông ta cũng nghĩ rằng nó không phù hợp. nombeko cảm nhận được rằng uy tín của kỹ sư đang trên đà xuống thấp nữa, và sắp đến lúc phải đẩy giá của ông ta lên lại. nhưng rồi một điều may mắn đã xảy ra, một yếu tố bên ngoài đã cho viên kỹ sư, và đến cả con bé dọn vệ sinh của ông ta, sáu tháng nghỉ ngơi.
hóa ra là thủ tướng b.j. vorster đã quá mệt mỏi trước các khiếu nại và thói vô ơn bạc nghĩa khắp nơi nơi trên đất nước mình. vì vậy, với một chút giúp đỡ, ông đã làm bảy mươi lăm triệu rand biến mất một cách kỳ diệu khỏi kho bạc nhà nước, và ông bắt đầu tờ báo công dân.
không giống như hầu hết các công dân, công dân này đã có một thái độ đặc biệt, hoàn toàn tích cực đối với chính phủ nam phi và khả năng của chính phủ trong việc kiểm soát chặt chẽ người dân địa phương và phần còn lại của thế giới.
chẳng may, một công dân cực kỳ xảo trá đã đưa chuyện này ra trước công chúng. khoảng thời gian này, lương tâm chết tiệt của thế giới đang gọi cuộc hành quân thành công tại angola là cuộc tàn sát sáu trăm dân thường, và do đó đã đến lúc vorster ra đi. ồ, đ.m nó, ông nghĩ lần cuối cùng, và rời khỏi thế giới chính trị vào năm 1979. ông chỉ còn mỗi việc là về nhà ở cape town, ngồi trên sân thượng ngôi nhà sang trọng của mình với một ly whisky trong tay và nhìn ra đảo robben, nơi mà kẻ khủng bố mandela đang ngồi.
mandela lẽ ra phải là người chết rục đi, chứ không phải mình, vorster nghĩ khi ông ta chết dần chết mòn.
thủ tướng kế nhiệm, p.w. botha, được gọi là die groot krokodil, cá sấu lớn, và làm viên kỹ sư sợ mất vía ngay trong cuộc điện thoại đầu tiên của họ. nombeko nhận ra rằng việc thử nghiệm vũ khí không thể đợi lâu hơn. vì vậy, cô đã lôi nó ra trong một buổi chiều muộn khi viên kỹ sư vẫn có thể nói chuyện.
ừm, ông kỹ sư… cô vừa nói vừa với tay lấy cái gạt tàn trên bàn.
cái gì. viên kỹ sư hỏi.
vâng, tôi chỉ nghĩ… nombeko bắt đầu, mà không bị ngắt lời. tôi chỉ nghĩ rằng nếu cả nam phi quá đông đúc, ngoại trừ sa mạc kalahari, thì tại sao không thể kích nổ quả bom trên biển. nam phi được biển cả vô tận bao quanh theo ba hướng. nombeko từ lâu đã cho rằng lựa chọn nơi thử nghiệm tốt nhất thì lẽ ra đứa trẻ con cũng rõ, khi mà sa mạc không được nữa. chắc chắn, thằng cu westhuizen đang sáng ra. trong một giây, sau đó, ông ta nhận ra rằng cơ quan tình báo đã cảnh báo ông không được hợp tác với hải quân trong bất kỳ trường hợp nào. sau khi tổng thống carter ở hoa kỳ rõ ràng đã được thông báo về kế hoạch thử nghiệm ở kalahari, đã có một cuộc điều tra chi tiết và nó đã chỉ ra phó đô đốc johan charl walters là nghi phạm chính. phó đô đốc walters đã đến thăm pelindaba ba tuần trước cuộc gọi điện thoại của carter, và ông đã có một bức tranh rõ ràng của dự án. ông ta cũng đã từng một mình trong văn phòng của kỹ sư westhuizen ít nhất là bảy phút trong khi viên kỹ sư bị kẹt trong dòng xe đông đúc một buổi sáng viên kỹ sư đã sửa đổi đoạn cuối cùng này trong cuộc thẩm vấn, vì ông ta đã ngồi hơi lâu ở quán bar nơi ông luôn dùng bữa sáng. giả định hàng đầu là walters đã trở nên bất mãn và bép xép với hoa kỳ khi biết rõ rằng ông ta sẽ không được phép trang bị tàu ngầm của mình bằng đầu đạn hạt nhân.
ta không tin vào bọn hải quân, viên kỹ sư lầm bầm với con bé dọn vệ sinh của mình.
thế thì kiếm người israel giúp đỡ, nombeko nói.
đúng lúc đó, chuông điện thoại reo.
vâng, thưa thủ tướng… tất nhiên tôi nhận thức được tầm quan trọng của… vâng, thưa thủ tướng… không, thưa thủ tướng… tôi không hoàn toàn đồng ý với điều đó, nếu ngài thứ lỗi, thưa thủ tướng. đây trên bàn của tôi là một kế hoạch chi tiết để thực hiện cuộc thử nghiệm ở ấn độ dương, cùng với người israel. trong thời hạn ba tháng, thưa thủ tướng. cảm ơn thủ tướng, ngài thật quá tử tế. cám ơn ngài lần nữa. vâng, xin tạm biệt.
kỹ sư westhuizen cúp máy và nốc sạch ly rượu ông ta vừa rót ra. rồi ông ta bảo nombeko, đừng có đứng ì ra đó. kiếm cho tao hai người israel.
chắc chắn cuộc thử nghiệm được thực hiện với sự giúp đỡ của người israel. kỹ sư westhuizen phóng một ý nghĩ tử tế về phía cựu thủ tướng, cựu phát xít vorster, vì thiên tài của ông ta trong việc xây dựng hợp tác với jerusalem. đại diện của israel trong vùng là hai điệp viên tự đắc.
thật không may, viên kỹ sư sẽ phải gặp họ thường xuyên hơn cần thiết, và ông ta không bao giờ chịu nổi nụ cười kẻ cả của kẻ đã nói làm sao ông có thể ngu thậm tệ đến mức mua một con ngỗng đất sét còn chưa khô hẳn và tin nó hai ngàn năm tuổi.
khi kẻ tình nghi phản bội, phó đô đốc walters, đã bị gạt khỏi vòng, mỹ không thể theo kịp. ha! chắc chắn, vụ nổ sẽ bị vệ tinh mỹ vela ghi nhận nhưng lúc đó thì đã hơi quá muộn rồi.
tân thủ tướng p.w. botha rất vui vì những kết quả của vụ thử nghiệm vũ khí nên đã đến thăm cơ sở nghiên cứu và mang theo ba chai rượu vang từ constantia. sau đó, ông đã mở tiệc cổ vũ và cảm ơn tại văn phòng của kỹ sư westhuizen, cùng với viên kỹ sư, hai điệp viên của israel, và một người phục vụ da đen địa phương. thủ tướng botha sẽ không bao giờ cho phép mình gọi một đứa nhọ là nhọ; vị trí của ông đòi hỏi phải khác. nhưng không có quy tắc cấm nghĩ những gì mình suy nghĩ.
dù sao, con bé phục vụ làm những gì nó được yêu cầu và gắng hết sức hòa mình vào nền giấy dán tường màu trắng.
ly này cho ông, ông kỹ sư, thủ tướng botha nói, nâng ly của mình. đây là cho ông!
kỹ sư van der westhuizen nom xấu hổ một cách thích hợp vì thành một anh hùng, và ông kín đáo yêu cầu tên-nó-là-gì rót đầy ly trong khi thủ tướng trò chuyện thân thiện với hai điệp viên mossad. nhưng sau đó, ngay lập tức, tình hình đang khá dễ chịu đột nhiên đảo ngược. thủ tướng lại quay sang westhuizen và hỏi, nhân tiện, ý kiến của ông về vấn đề tritium là gì.
xuất thân của thủ tướng p.w. botha không khác lắm với người tiền nhiệm. có thể là nhà lãnh đạo mới của đất nước thông minh hơn một chút, vì ông đã từ bỏ chủ nghĩa phát xít ngay khi nhìn thấy hướng nó đang đi, và thay vào đó, bắt đầu đề cập đến niềm tin của mình là chủ nghĩa dân tộc cơ đốc. vì vậy, ông đã tránh được việc bị giam giữ khi quân đồng minh có một chỗ đứng vững chắc trong chiến tranh, và có thể bắt đầu sự nghiệp chính trị ngay không cần chờ đợi.
botha và giáo hội cải cách của ông biết rằng sự thật có thể đọc thấy trong kinh thánh, nếu đọc rất cẩn thận. sau cùng thì tháp babel, nỗ lực của con người để xây đường đến thiên đàng, đã được nhắc tới trong sáng thế ký. chúa trời thấy nỗ lực này kiêu ngạo; người đâm phẫn nộ và rải con người ra khắp nơi trên thế giới và tạo ra sự nhầm lẫn ngôn ngữ để trừng phạt.
những người khác nhau, ngôn ngữ khác nhau. đó là ý định của chúa trời để giữ mọi người riêng biệt. đó là tín hiệu của đấng tối cao cho phép phân chia con người theo màu da.
cá sấu lớn cũng cảm thấy chúa đã giúp mình leo cao trong sự nghiệp. chẳng mấy chốc ông đã là bộ trưởng quốc phòng trong nội các của người tiền nhiệm vorster. từ vị trí này, ông đã chỉ huy cuộc không kích vào những kẻ khủng bố đang trốn ở angola, vụ việc mà phần còn lại ngu ngốc của thế giới gọi là tàn sát người vô tội. chúng tôi có bằng chứng hình ảnh! thế giới tuyên bố. những gì bạn không thể nhìn thấy mới quan trọng, cá sấu đáp lại, nhưng lập luận này chỉ thuyết phục được người duy nhất là mẹ ông ta.
dù sao, vấn đề hiện tại của kỹ sư westhuizen là cha của p.w. botha đã là sĩ quan chỉ huy trong cuộc chiến tranh người bua. lần thứ hai và chính botha đã vạch chiến lược quân sự và đổ máu. do đó ông cũng có một số kiến thức về tất cả những công cụ kỹ thuật mà kỹ sư westhuizen là đại diện cao nhất về chương trình vũ khí hạt nhân.
chú giải, người bua boer là người phi gốc hà lan.
botha không có lý do để nghi ngờ rằng viên kỹ sư gian lận. ông chỉ hỏi vì tò mò trong lúc nói chuyện.
kỹ sư westhuizen im tịt mất mười giây, tình hình sắp trở thành khó xử cho ông ta, và hết sức nguy hiểm cho nombeko, cô nghĩ rằng nếu gã ngốc này không sớm trả lời câu hỏi đơn giản nhất thế giới này thì toi rồi. cô đã quá mệt mỏi vì phải cứu ông ta hết lần này đến lần khác, nhưng ngay lúc ấy, cô móc chai klipdrift màu nâu dự phòng từ trong túi ra, bước đến chỗ viên kỹ sư, và nói cô nhận thấy rằng ông westhuizen lại bị lên cơn hen suyễn rồi.
đây, hãy uống một ngụm lớn và ông sẽ lại nói chuyện được ngay, để ông có thể nói với ngài thủ tướng rằng chu kỳ bán hủy ngắn ngủi của tritium không phải là vấn đề vì nó không liên quan đến hiệu ứng nổ của quả bom.
viên kỹ sư dốc tuột toàn bộ chai thuốc và ngay lập tức cảm thấy khá hơn. trong khi đó, thủ tướng botha trố mắt nhìn cô đầy tớ.
cô biết về vấn đề tritium.
chúa ơi, không ạ. nombeko cười. ngài thấy đấy, tôi dọn vệ sinh căn phòng này mỗi ngày và ông kỹ sư dành gần như tất cả thời gian của mình vạch ra các công thức và những thứ lạ lùng khác một mình. và hình như vài thứ nó mắc kẹt ngay cả trong cái não nhỏ của tôi. ngài có muốn rót thêm không ạ, thưa thủ tướng.
thủ tướng botha đồng ý thêm rượu vang nổ và nhìn theo nombeko một lúc khá lâu khi cô quay trở lại mớ giấy dán tường của mình. trong khi đó, viên kỹ sư hắng giọng và xin lỗi cơn hen suyễn đột ngột và cho đứa tớ hỗn xược dám mở miệng.
thực tế là, thời gian bán hủy của tritium không liên quan đến hiệu ứng nổ của quả bom, viên kỹ sư cho biết.
phải, tôi vừa nghe đứa phục vụ bàn nói thế, thủ tướng mỉa mai.
botha không hỏi câu khó nào nữa; ông đã sớm vui vẻ trở lại nhờ chỗ vang nổ nombeko hăm hở rót đầy. kỹ sư westhuizen lại thoát hiểm một lần nữa. và cả con bé dọn vệ sinh của ông ta.
khi quả bom đầu tiên đã sẵn sàng, giai đoạn tiếp theo của việc sản xuất như sau, nhóm làm việc cao cấp, độc lập, mỗi nhóm chế tạo một quả bom, dùng quả bom đầu tiên như một mô hình. các nhóm được hướng dẫn cực kỳ chính xác khi phải tính toán các bước mà họ thực hiện. bằng cách này, việc sản xuất quả bom thứ hai và thứ ba có thể so sánh chi tiết, trước tiên là so sánh với nhau và sau đó so sánh với quả thứ nhất. đích thân viên kỹ sư, và không ai khác trừ một con bé không tính, chịu trách nhiệm so sánh.
nếu các quả bom giống hệt nhau thì chúng cũng sẽ chính xác. rất khó có chuyện hai đội độc lập lại có thể phạm sai lầm giống hệt nhau ở mức độ cao. theo tên-nó-là-gì, khả năng thống kê đó là 0,0054 phần trăm.
nombeko tiếp tục tìm kiếm cái gì đó sẽ đem lại hy vọng cho mình. ba cô tàu biết vài thứ, như là các kim tự tháp ai cập là ở ai cập, làm thế nào hạ độc chó, và phải đề phòng cái gì khi ăn cắp ví từ túi bên trong áo khoác. đại loại như thế.
viên kỹ sư thường xuyên lẩm bẩm về sự tiến bộ ở nam phi và trên thế giới, nhưng thông tin từ ông ta đã bị sàng lọc và hiểu theo cách nào đó, vì hầu hết các chính trị gia trên trái đất đều ngu ngốc hoặc là cộng sản, và tất cả các quyết định của họ đều ngu hay theo cộng sản. và khi họ là cộng sản, họ cũng ngu.
khi người dân chọn một cựu diễn viên hollywood thành tổng thống mới của mỹ, viên kỹ sư lên án không chỉ tổng thống đắc cử mà cả mọi người dân của ông ta. tuy nhiên, ronald reagan không bị dán nhãn cộng sản. thay vào đó, viên kỹ sư tập trung vào xu hướng tình dục giả định của tổng thống, dựa trên giả thuyết rằng tất cả những người đàn ông ủng hộ bất cứ cái gì khác với cái ông ta ủng hộ thì đều đồng tính.
dù các cô tàu và viên kỹ sư đáng tôn trọng thế nào thì nguồn tin tức từ họ không thể cạnh tranh với chiếc tivi trong phòng chờ bên ngoài văn phòng của viên kỹ sư. nombeko thường lén lút bật nó lên, theo dõi tin tức và các chương trình tranh luận trong khi cô giả vờ cọ sàn. hành lang này đến giờ là sạch nhất trong cơ sở nghiên cứu.
mày lại ở đây cọ lần nữa à. một lần, viên kỹ sư bực bội nói khi tạt vào chỗ làm lúc 10g30 sáng, sớm hơn nombeko tưởng 15 phút. mà ai bật tivi thế.
điều này có thể đã kết thúc một cách tồi tệ, từ góc độ thu thập thông tin, nhưng nombeko biết tính viên kỹ sư. thay vì trả lời câu hỏi, cô đã đổi chủ đề.
tôi thấy một nửa chai klipdrift trên bàn của ông khi đang lau dọn ở đó, thưa ông kỹ sư. tôi nghĩ có thể là rượu cũ và tôi nên đổ nó ra. nhưng tôi không chắc lắm; tôi muốn kiểm tra với ông trước đã, thưa kỹ sư.
đổ ra. mày điên à. viên kỹ sư đáp, đâm bổ vào văn phòng của mình để đảm bảo rằng những giọt sự sống vẫn còn ở đó. để đảm bảo tên-nó-là-gì sẽ không có bất kỳ ý tưởng ngớ ngẩn nào khác, ngay lập tức ông chuyển chúng từ chai vào máu của mình. và chẳng bao lâu ông quên tiệt cả truyền hình, cái sàn, và con bé giúp việc.
rồi một ngày, cuối cùng nó đã hiện ra.
cơ hội.
nếu nombeko chơi mọi lá bài của cô hợp lý, và cũng phải vay một chút may mắn của viên kỹ sư, cô sẽ sớm trở thành người phụ nữ tự do. tự do và bị truy nã, nhưng vẫn hơn. cơ hội, mà nombeko chưa hề biết, bắt nguồn từ phía bên kia trái đất.
người thực sự nắm quyền lãnh đạo của trung quốc, đặng tiểu bình, đã sớm hiển thị tài năng loại bỏ đối thủ cạnh tranh của mình, thậm chí trước cả khi ông già mao trạch đông có thời gian để chết. có lẽ tin đồn ngoạn mục nhất là ông đã không để cho cánh tay phải của mao trạch đông, chu ân lai, được điều trị khi bị ung thư. là một bệnh nhân ung thư không được điều trị thì hiếm khi dẫn đến kết quả tích cực. tất nhiên còn tùy vào cách bạn nhìn vào nó. dù sao, chu ân lai qua đời hai mươi năm sau khi cia thất bại trong việc làm ông ta tan xác.
sau đó, bè lũ bốn tên đã nhảy vào, đứng đầu là bà vợ cuối của mao trạch đông. nhưng ngay sau khi ông già rốt cuộc cũng trút hơi thở cuối cùng, cả bốn bị bắt và nhốt lại, mà đặng tiểu bình lại quên chỗ để chìa khóa, một cách cố tình.
trên mặt trận ngoại giao, ông cực kỳ khó chịu với gã đần brezhnev ở moskva, người được kế tục thành công bởi kẻ còn đần hơn nữa là andropov, người được kế tục thành công bởi chernenko, kẻ đần nhất. nhưng may mắn thay, chernenko không có thời gian để làm gì nhiều hơn là nhận văn phòng trước khi mất chức vĩnh viễn. tin đồn là ronald reagan đã làm ông ta sợ chết khiếp với kế hoạch chiến tranh giữa các vì sao của mình. bây giờ một gã tên là gorbachev thay thế, và… chà, hết mấy gã đần lại đến một kẻ nhâng nháo. gã mới lên chắc chắn có rất nhiều thứ để chứng minh chứng tỏ.
bên cạnh nhiều thứ khác, vị trí của trung quốc ở châu phi là một mối quan tâm thường trực. trong nhiều thập kỷ, liên xô đã từng thò mũi vào các phong trào giải phóng châu phi khác nhau. cam kết mới đây của nga ở angola là một ví dụ điển hình. đảng mpla nhận được vũ khí của liên xô, đổi lại họ phải lái kết quả theo đường hướng tư tưởng đúng. hướng của liên xô, tất nhiên. tức chết được!
liên xô đã xúi giục angola và các nước khác ở nam phi theo hướng ngược lại những gì hoa kỳ và nam phi muốn. thế còn vị trí của trung quốc trong cả cái đống lộn xộn này là gì. để dự phòng những tên cộng sản phản bội trong điện kremlin. hay bắt tay đi với đế quốc mỹ và chế độ phân biệt chủng tộc ở pretoria. lại tức chết đi nữa!
cũng có thể không đứng về bất kỳ bên nào cả, để mặc nó tự xử, như bọn mỹ chết tiệt thích nói. nếu không phải vì nam phi hình như là đã có liên lạc với đài loan.
bí mật mà ai cũng biết là hoa kỳ đã chặn đứng một thử nghiệm vũ khí hạt nhân ở sa mạc kalahari. vì vậy, mọi người đều biết nam phi đang có ý đồ gì. trong trường hợp này, mọi người có nghĩa là tất cả các tổ chức tình báo có uy tín.
vấn đề quan trọng là, ngoài các thông tin về kalahari trên bàn của đặng tiểu bình, đã có một báo cáo tình báo lưu ý rằng nam phi đã liên lạc về chuyện vũ khí với đài bắc. thật không thể chấp nhận được nếu đài loan mua tên lửa nhắm vào trung quốc đại lục. nếu điều này xảy ra, sẽ dẫn đến một cuộc leo thang trong biển đông, và không thể lường được kết thúc có thể thế nào. và hạm đội thái bình dương của mỹ ngay ở góc bên. vì vậy, bằng cách này hay cách khác, đặng tiểu bình phải dạy bảo được chế độ phân biệt chủng tộc đáng ghét. giám đốc cơ quan tình báo của ông đã đề nghị họ không làm gì cả, cứ để cho chính phủ nam phi tự chết. vì lời khuyên đó, giám đốc cơ quan tình báo đã mất chức, liệu trung quốc có được an toàn hơn nếu đài loan cứ tự do làm ăn với một quốc gia hạt nhân. cựu giám đốc cơ quan tình báo có thể suy nghĩ về điều này trong lúc làm công việc mới của mình là nhân viên phục vụ dự khuyết của trạm tàu điện ngầm bắc kinh.
kiểm soát là tên của trò chơi. bằng cách này hay cách khác.
đặng tiểu bình không thể đích thân đến đó và để bị chụp ảnh bên cạnh tay cựu phát xít botha cho dù ý tưởng đó cũng hơi cám dỗ, phương tây suy đồi cũng có sự quyến rũ của nó, với liều lượng nhỏ. và ông không thể cử bất kỳ thủ hạ thân tín nào của mình. tuyệt đối không được lộ ra rằng bắc kinh và pretoria có quan hệ thân thiện.
mặt khác, không có lý gì lại cử một viên chức cạo giấy vớ vẩn, không có khả năng lẫn sự nhạy cảm để quan sát. tất nhiên, một điểm quan trọng nữa là đại diện của trung quốc phải đủ quan trọng để được phép tiếp kiến botha.
tức là, một người có thể làm mọi việc, nhưng đồng thời lại không gần với ủy ban thường vụ bộ chính trị và không được xem là một đại diện rõ ràng của bắc kinh. đặng tiểu bình tìm thấy giải pháp ở viên bí thư trẻ của tỉnh quý châu, nơi các nhóm dân tộc thiểu số trên thực tế còn nhiều hơn cả số đầu người. anh ta vừa chứng minh rằng các sắc dân thiểu số hay cáu kỉnh như dao, miêu, di, khương, động, choang, bố y, bạch, thổ gia, ngật lão, và thủy có thể nhóm lại được với nhau. bất cứ ai có thể giữ mười một quả bóng trong không khí như thế cũng phải có khả năng trị gã cựu phát xít botha, đặng tiểu bình nghĩ, và quyết định cử người đàn ông trẻ này đi pretoria. nhiệm vụ của anh ta là, mang thông điệp đến nam phi, ẩn ý rằng hợp tác về vũ khí hạt nhân với đài loan là không thể chấp nhận, và làm cho dân nam phi hiểu rằng họ đang định gây chiến với ai, sẽ vớ phải chiến tranh đấy.
p.w. botha không mặn mà gì tiếp lãnh đạo của một tỉnh trung quốc; quá thấp so với vị thế của ông ta. hơn nữa, vị thế của botha vừa mới tăng cao, chức danh thủ tướng chính phủ đã được thay thế bằng tổng thống. người ta sẽ nghĩ gì nếu ông, tổng thống!, lại chào đón bất kỳ người trung quốc nào như vậy. nếu ông tiếp tất bọn họ, mỗi người vài giây thôi, thì cũng mất hơn mười ba ngàn năm. botha không nghĩ rằng ông sẽ sống lâu đến thế. trong thực tế, bất chấp chức danh mới của mình, ông cảm thấy khá rệu rã. đồng thời, ông hiểu lý do tại sao trung quốc đã chọn chiến thuật gửi qua một đứa nô tài. bắc kinh không muốn bị buộc tội gần gũi chính quyền ở pretoria. hay ngược lại, cũng về vấn đề đó.
câu hỏi đặt ra vẫn là, họ đang có ý đồ gì. có liên quan gì với đài loan không. thế thì thật buồn cười, bởi vì sự hợp tác của họ với đài loan đã kết thúc chẳng đi đến đâu.
ồ, sau cùng thì có lẽ botha sẽ đi gặp thằng nhóc chạy việc kia vậy.
tại sao ư, vì tôi tò mò như một đứa trẻ, ông ta tự nhủ, mỉm cười mặc dù thực sự chẳng có gì để cười.
để giảm bớt sự vi phạm lớn về lễ nghi khi tổng thống lại tiếp kiến đứa chạy cờ, botha có ý định gian lận bày ra một cuộc gặp và ăn tối ở cấp của người đàn ông trung quốc, và botha sẽ tình cờ tạt vào. ồ, anh ở đây à. tôi ngồi xuống được chứ.
đại loại thế.
thế là botha gọi giám đốc chương trình vũ khí hạt nhân tối mật và ra lệnh cho ông ta tiếp vị khách người trung quốc đã yêu cầu họp với tổng thống. ông nói rằng viên kỹ sư và vị khách sẽ đi săn với nhau, sau đó có một bữa ăn ngon, ấn tượng vào buổi tối. trong bữa ăn tối, viên kỹ sư phải làm cho người đàn ông trung quốc hiểu rằng người ta không nên đánh giá thấp kỹ thuật quân sự nam phi, mà không được nói trực tiếp đến sự thật về hạt nhân. điều quan trọng là thông điệp này phải được hiểu rõ. họ phải cho thấy sức mạnh mà không cần nói điều gì cả. và tình cờ làm sao tổng thống botha lại ở ngay gần đó, và là người thì phải ăn, vì vậy ông sẽ vui lòng ngồi cùng viên kỹ sư và người đàn ông trung quốc.
tất nhiên, nếu ông không phiền, kỹ sư westhuizen.
đầu viên kỹ sư quay cuồng. nghĩa là ông ta bị yêu cầu phải tiếp một vị mà khách tổng thống không muốn gặp. ông ta sẽ bảo vị khách sự thật của vấn đề mà lại không nói bất cứ điều gì, và ở giữa cái mớ bòng bong này, tổng thống, người không muốn gặp khách, sẽ xuất hiện để gặp khách.
viên kỹ sư nhận ra rằng mình đang lâm vào một tình huống trong đó người ta dễ biến mình thành kẻ ngu. thêm nữa, ông ta chẳng hiểu mô tê gì ngoài việc ông phải ngay lập tức mời tổng thống dự bữa tối mà chính tổng thống vừa quyết định sẽ diễn ra.
tất nhiên xin mời ngài đến ăn tối, thưa tổng thống! kỹ sư westhuizen nói. ngài thế nào cũng phải có mặt đấy! à nhân tiện, nó là vào lúc nào. và ở đâu ạ.
chuyện bắt đầu từ mối quan ngại của đặng tiểu bình ở bắc kinh lại hóa thành rắc rối cho viên kỹ sư westhuizen ở pelindaba theo cách như thế. thực tế là, tất nhiên ông ta chẳng biết gì về dự án mà mình đang chỉ đạo. chẳng dễ dàng gì mà ngồi và trò chuyện tỏ ra có năng lực lắm trong khi mình thì ngược lại. giải pháp là mang theo tên-nó-là-gì như một đứa phục vụ và khuân vác vali. sau đó, nó có thể kín đáo mớm cho viên kỹ sư những lập luận thông minh về dự án, để ý cẩn thận là ông đừng nói quá nhiều. hoặc quá ít.
những lưu ý kiểu này tên-nó-là-gì sẽ làm được rất khéo. cũng như mọi thứ khác mà con người đáng nguyền rủa kia bày ra phải làm.
con bé dọn vệ sinh của viên kỹ sư nhận được những chỉ thị nghiêm ngặt trước cuộc đi săn với người khách trung quốc và bữa ăn tối sau đó, mà đích thân tổng thống sẽ tham gia. để được an toàn, nombeko giúp viên kỹ sư qua những hướng dẫn sao cho họ ứng xử thật đúng.
cô phải luôn ở cách viên kỹ sư một tầm tay. mỗi lần có cơ hội, cô rỉ tai ông ta lời đáp khôn ngoan thích hợp. thời gian còn lại, cô sẽ giữ im lặng và hành động đúng như thân phận vô danh tiểu tốt của cô.
nombeko đã bị kết án bảy năm phục vụ cho viên kỹ sư từ chín năm trước. khi bản án kết thúc, cô chẳng buồn nhắc nhở ông ta, vì cô quyết định thà bị giam cầm mà được sống còn hơn tự do mà chết ngỏm. nhưng chẳng bao lâu nữa, cô sẽ ở ngoài hàng rào và bãi mìn; cô sẽ cách xa các lính canh và lũ chó chăn cừu đức mới của họ hàng dặm. nếu tìm được cách thoát khỏi kẻ đi kèm, cô sẽ trở thành một trong những người bị nam phi muốn bắt nhất. cảnh sát, nhân viên tình báo, và quân đội sẽ tìm kiếm cô khắp nơi. ngoại trừ vào thư viện quốc gia ở pretoria. và đó là nơi cô sẽ đi đầu tiên. đấy là nếu cô tìm được cách trốn ra.
viên kỹ sư đã tử tế thông báo với cô rằng tài xế kiêm hướng dẫn đã mang theo một khẩu súng trường và được hướng dẫn để bắn không chỉ con sư tử đang tấn công mà cả những đứa dọn vệ sinh bỏ trốn, bất kỳ đứa nào xuất hiện. và để phòng ngừa thêm, viên kỹ sư không quên mang theo một khẩu súng lục trong bao da. một khẩu glock 17, chín nhân mười chín mm với mười bảy viên đạn trong ổ. không phải là loại có thể hạ một con voi hay tê giác, nhưng là đủ cho một đứa đầy tớ 60kg.
năm bảy cân rưỡi, thưa ông, nombeko đáp.
cô đã định đợi đến thời điểm thuận tiện để mở khóa két an toàn trong văn phòng của viên kỹ sư nơi ông giữ khẩu súng lục của mình và tháo bỏ mười bảy viên đạn, nhưng lại thôi. cô sẽ phạm sai lầm nếu gã say kia tình cờ khám phá nó kịp thời, và sau đó cuộc đào tẩu của cô sẽ chấm dứt trước khi nó thậm chí được bắt đầu. thay vào đó, cô quyết định không được quá háo hức, chờ đợi thời điểm thích hợp, nhưng khi nó đến, cô sẽ chuồn vào bụi rậm nhanh hết sức mình. mà không phải lĩnh một viên đạn vào lưng từ tay tài xế hoặc viên kỹ sư. và tốt hơn cả là đừng gặp phải bất kỳ con thú nào đang bị săn.
thế thì khi nào là thời điểm thích hợp. không phải vào buổi sáng, khi người tài xế đang nhanh nhẹn và viên kỹ sư vẫn còn đủ tỉnh táo để có thể bắn một cái gì đó khác hơn là bàn chân mình. có lẽ ngay sau khi đi săn, ngay trước khi ăn tối, khi westhuizen đủ say mèm và lo lắng về cuộc gặp với tổng thống. và khi người tài xế đã mệt với việc hướng dẫn sau nhiều giờ làm việc.
phải, lúc đó là đúng nhất. cô chỉ cần có để nhận ra thời điểm này và nắm bắt nó khi nó đến.
họ đã sẵn sàng để bắt đầu đi săn. vị quan chức trung quốc mang theo người phiên dịch riêng của mình. mọi sự bắt đầu không thể tồi tệ hơn khi người phiên dịch ngu ngốc đi bộ vào đám cỏ cao để tè. thậm chí còn ngu nữa là đi xăng-đan vào đó.
cứu tôi với, tôi chết mất, anh ta kêu lên khi thấy một vết cắn trên ngón chân cái bên trái của mình và nhìn thấy một con bọ cạp bò trong bụi cỏ.
ông không nên bước vào đám cỏ cao hơn mười phân mà không đi giày cẩn thận, hoặc thực sự là chẳng nên vào đó chút nào. nhất là lúc có gió, nombeko nói.
cứu tôi với, tôi chết đây, người phiên dịch nhắc lại.
tại sao lại không được khi có gió. viên kỹ sư thắc mắc, chẳng quan tâm đến sức khỏe của người phiên dịch mà chỉ tò mò.
nombeko giải thích rằng bọn côn trùng trú trong cỏ khi gió thổi, và điều này có nghĩa là bò cạp bò ra khỏi lỗ của chúng để tìm mồi. và hôm nay mồi là một ngón chân cái bự.
cứu tôi với, tôi chết mất, người phiên dịch lại nói.
nombeko nhận ra rằng người phiên dịch rên rỉ đang thực sự tin điều mình nói.
không, tôi chắc chắn là ông không chết đâu, cô nói. con bọ cạp thì bé, ông thì to. nhưng chúng tôi cũng có thể đưa ông đến bệnh viện để họ rửa vết thương của ông sạch sẽ. ngón chân của ông lát nữa sẽ sưng lên đến to gấp ba bình thường và thành bầm tím, đau thấy ông bà ông vải, xin lỗi vì tôi lỡ lời. dù sao ông cũng khó mà làm tốt việc phiên dịch được nữa.
cứu tôi với, tôi sắp chết rồi, người phiên dịch nhắc lại lần thứ tư.
tôi sắp phải ước là ông nói đúng đấy, nombeko nói. thay vì sụt sịt rằng mình đang hấp hối trong khi ông không phải thế, hãy nhìn vào mặt tốt, đó là một con bọ cạp chứ không phải là một con rắn hổ mang. và bây giờ ông biết rằng ở châu phi, ông không thể cứ đi tiểu bất cứ kiểu nào và bất cứ nơi nào ông muốn mà không bị trừng phạt. có nhà vệ sinh ở khắp mọi nơi. ở quê tôi, chúng thậm chí còn xếp thành hàng.
người phiên dịch im lặng trong vài giây, bị sốc rằng con bọ cạp làm mình suýt chết đã có thể là một con rắn hổ mang làm mình chết thật. trong khi đó, người hướng dẫn tìm được một chiếc xe hơi và tài xế đưa anh ta đến bệnh viện.
người đàn ông bị bọ cạp cắn được đặt ở ghế sau chiếc land rover, nơi anh ta tiếp tục lặp đi lặp lại dự đoán sức khỏe của mình sẽ đi đến đâu. tài xế trợn tròn mắt lái đi.
để lại viên kỹ sư và người đàn ông trung quốc đứng đó và nhìn nhau.
làm thế nào bây giờ. viên kỹ sư lẩm bẩm bằng tiếng phi.
làm thế nào bây giờ. vị quan chức trung quốc lẩm bẩm bằng tiếng ngô, phương ngữ trung quốc của mình.
có lẽ ông người giang tô, thưa ông sếp trung quốc. nombeko nói bằng chính phương ngữ đó. thậm chí có thể từ khương yển. vị quan chức trung quốc, sinh ra và lớn lên ở khương yển, tỉnh giang tô, không tin nổi vào tai mình.
làm thế nào mà cái con tên-nó-là-gì đáng nguyền rủa này lúc nào cũng đáng ghét kinh khủng như vậy được. kỹ sư nghĩ westhuizen nghĩ. giờ thì con nhỏ đang đứng đó nói một ngôn ngữ hoàn toàn lạ hoắc lạ huơ với vị khách trung quốc, và viên kỹ sư đã không thể kiểm soát những gì đang được nói.
xin lỗi, nhưng chuyện gì đang diễn ra đây. ông hỏi.
nombeko giải thích rằng tình cờ mà cô và vị khách mời nói cùng một ngôn ngữ, vì vậy nếu người phiên dịch cứ nằm trong bệnh viện rên rỉ với cái ngón chân bầm tím thay vì làm công việc của mình thì cũng không sao. nếu viên kỹ sư sẽ cho phép họ nói chuyện, tất nhiên. hay là ông thích họ ngồi trong im lặng suốt ngày đêm.
không, viên kỹ sư sẽ không im lặng. nhưng ông sẽ yêu cầu tên-nó-là-gì chỉ được phiên dịch mà không nói gì khác. cô ta không được phép nói chuyện tí nào với vị quan chức trung quốc.
nombeko hứa sẽ hết sức tránh không tán chuyện. cô chỉ hy vọng rằng ông kỹ sư hiểu nếu vị quan chức trung quốc nói chuyện với cô thì cô phải trả lời. chính ông kỹ sư đã luôn luôn bảo rằng cô phải làm thế. hơn nữa, có thể nói rằng mọi thứ hóa ra không thể tốt hơn,
bây giờ ông có thể nói gì tùy thích về công nghệ vũ khí tiên tiến, thưa ông kỹ sư, và những thứ khác mà ông chẳng biết gì. kể cả nếu ông nói sai, và chúng ta không thể tránh được, đúng không., chà, thế thì tôi có thể chỉnh nó lại trong bản dịch.
về cơ bản, tên-nó-là-gì đã đúng. và vì cô chắc chắn là thấp kém hơn viên kỹ sư nên ông ta không việc gì phải cảm thấy chán ghét. người ta phải làm mọi cách để tồn tại, viên kỹ sư nghĩ. ông ta cảm thấy vận may đang làm tăng cơ hội mình có thể trót lọt qua bữa ăn tối nay với vị quan chức trung quốc và tổng thống.
nếu mày lo được vụ này, tao sẽ liệu xem có thể mua cho mày một cái bàn chải mới, khi mọi thứ xong xuôi, ông ta nói.
chuyến đi săn thành công; họ đã chạm trán cả năm loại thú lớn. giữa chừng, họ có thời gian uống cà phê và tán chuyện. nombeko nắm lấy cơ hội để nói với vị quan chức trung quốc rằng năm tiếng nữa, tổng thống botha sẽ tình cờ gặp họ. vị quan chức trung quốc cảm ơn cô về thông tin và hứa sẽ tỏ ra hết sức ngạc nhiên. nombeko không nói rằng có lẽ tất cả bọn họ sẽ còn ngạc nhiên lắm khi cô phiên dịch dzỏm đột nhiên biến mất vào giữa bữa ăn tối tại nhà nghỉ khu đi săn. để tất cả bọn họ ngồi đó, nhìn chằm chằm vào nhau.
nombeko trèo từ chiếc land rover xuống để đi bộ vào nhà hàng với viên kỹ sư. cô hoàn toàn chú tâm vào việc tìm cách tẩu thoát. cô có thể đi qua nhà bếp và thoát ra phía sau. vào lúc nào đó giữa món chính và món tráng miệng. suy nghĩ của cô bị gián đoạn khi viên kỹ sư chợt dừng lại và chỉ vào cô.
cái gì đấy. ông hỏi.
đây ạ. nombeko đáp. đây là tôi. dù tên tôi là gì đi nữa.
không, đồ ngu, cái mày đang mặc ấy.
đó là một chiếc áo khoác.
thế tại sao mày mặc nó.
vì nó là của tôi. hôm nay ông hơi bị quá chén hay sao, ông kỹ sư, nếu tôi được phép hỏi.
viên kỹ sư không còn hơi sức đâu để khiển trách con bé dọn vệ sinh của mình.
tao thấy, nếu mày thậm chí đủ trí khôn để lắng nghe, là chiếc áo khoác trông tởm quá.
đây là chiếc áo khoác duy nhất tôi có, ông kỹ sư ạ.
kệ mày. nhưng mày không thể trông giống như từ khu ổ chuột chui ra khi sắp gặp tổng thống của nước này.
dù sao thì chính xác là tôi từ đó mà ra, nombeko đáp.
cởi cái áo đó ra ngay và để nó trong xe! và nhanh lên, tổng thống đang đợi đấy.
nombeko nhận ra rằng kế hoạch đào tẩu của cô vừa bị hủy bỏ. đường may nối của chiếc áo khoác duy nhất của cô chứa đầy kim cương, đủ để cô sống đến cuối đời, nếu hoàn cảnh cho phép cô được sống. nếu không có chúng, chạy trốn bất công của nam phi… không, cô cứ ở lại nơi mình đang ở cũng vậy. giữa các tổng thống, các quan chức trung quốc, bom, và các kỹ sư. chờ số phận đến.
bữa ăn tối bắt đầu với việc kỹ sư westhuizen giải thích sự cố bọ cạp trong ngày cho tổng thống của mình; cũng không sao, ông nói thêm, vì viên kỹ sư có tầm nhìn xa đã mang theo một trong những người giúp việc, tình cờ biết nói tiếng của vị quan chức trung quốc. một đứa con gái nam phi da đen nói tiếng trung quốc. và có phải đó chính là con bé vừa phục vụ vang nổ vừa thảo luận về các vấn đề tritium trong chuyến thăm gần đây nhất của tổng thống ở pelindaba không. p.w. botha quyết định không điều tra chuyện này thêm nữa; ông ta đã đủ đau đầu rồi. thay vào đó ông cho phép mình hài lòng với lời của viên kỹ sư rằng người phiên dịch không phải là một nguy cơ an ninh, lý do rất đơn giản là cô ta không bao giờ rời khỏi cơ sở.
p.w. botha điều khiển cuộc trò chuyện trong bữa tối, tổng thống mà. ông bắt đầu bằng cách kể với họ về lịch sử tự hào của nam phi. thông dịch viên nombeko chẳng thiết dịch vì còn đang mải nghĩ rằng chín năm tù của cô sẽ chưa chấm dứt ở đây. thế là, trong đầu chẳng có bất kỳ ý tưởng tự phát, mới mẻ nào, cô dịch từng chữ một.
tổng thống tiếp tục nói thêm về lịch sử tự hào của nam phi. nombeko dịch từng chữ một. tổng thống tiếp tục nói nhiều hơn về lịch sử tự hào của nam phi. đến lúc đó, nombeko phát mệt vì cứ phải cung cấp thêm cho vị quan chức trung quốc cái mà ông ta cũng chẳng cần. thay vào đó cô quay sang ông ta và nói, nếu ông muốn, ông quan chức trung quốc ạ, tôi có thể nói nhiều hơn nữa những thứ hợm hĩnh vô nghĩa của tổng thống. còn không thì tôi có thể nói với ông rằng họ đang định ám chỉ là họ rất giỏi xây dựng vũ khí tiên tiến và người trung quốc các ông phải tôn trọng họ vì lý do đó.
cảm ơn cô về sự trung thực của cô, thưa cô, vị quan chức trung quốc đáp, và cô hoàn toàn đúng là tôi không cần phải nghe thêm về sự xuất sắc của đất nước này. nhưng bây giờ xin cô dịch cho rằng tôi rất cảm ơn những miêu tả sống động về lịch sử của các bạn.
bữa ăn tối tiếp tục. khi món chính dọn ra, đó là lúc để kỹ sư westhuizen nói điều gì đó về tài năng của ông ta thế nào. những gì ông ta tung ra là một mớ hỗn độn những lời dối trá về kỹ thuật hoàn toàn vô nghĩa. nhưng westhuizen quá mải mê với những gì mình nói đến nỗi ngay cả tổng thống cũng không thể theo kịp nữa vận may của viên kỹ sư có đặc điểm là nó cứ kéo dài suốt đến khi hết hẳn. câu chuyện lộn xộn của kỹ sư khiến nombeko khó dịch, cho dù cô đã cố gắng. thay vào đó, cô nói, tôi sẽ miễn cho ông khỏi phải nghe những điều vô nghĩa mà ông kỹ sư vừa nói hùng hồn, ông sếp trung quốc ạ. về cơ bản, nó là như thế này, họ đã tìm ra cách xây dựng vũ khí hạt nhân, và họ đã sản xuất được vài quả bom, cho dù có ông kỹ sư. nhưng tôi không thấy bất cứ người đài loan nào rình rập xung quanh và tôi cũng không nghe bất cứ ai nói rằng họ sẽ xuất khẩu quả bom nào. tôi có thể khuyên ông bây giờ nên trả lời một cách lịch sự, rồi gợi ý rằng nên cho người phiên dịch ăn chút gì. vì tôi sắp chết đói rồi.
vị sứ giả trung quốc thấy nombeko thật hết sức quyến rũ. ông nở một nụ cười thân thiện và nói rằng ông rất ấn tượng bởi kiến thức của ông westhuizen, và nó thật đáng tôn trọng. ngoài ra, ông không muốn tỏ ra không tôn trọng truyền thống của nam phi, tuyệt đối là không, nhưng ở trung quốc đơn giản là nó thật không nên không phải nếu một người nào đó ngồi cùng một bàn mà lại không được phục vụ như mọi người khác. vị quan chức trung quốc cho biết ông ta cảm thấy không thoải mái vì cô phiên dịch tuyệt vời lại không có gì để ăn, và ông tự hỏi liệu tổng thống có cho phép ông ta chia sẻ một chút thức ăn của mình với cô.
tổng thống botha búng tay gọi một đĩa cho con bé bản xứ. thế giới chẳng tận diệt nếu cô ta có chút gì đó trong dạ dày, miễn là nó làm cho khách của họ vui vẻ. hơn nữa, cuộc trò chuyện dường như đang theo hướng tốt nhất; tay trung hoa trông có vẻ khá ngoan ngoãn.
cho đến khi bữa tối kết thúc, một vài điều đã xảy ra,
– trung quốc biết rằng nam phi là một quốc gia hạt nhân
– nombeko sẽ mãi mãi có một người bạn trong ban bí thư của tỉnh quý châu ở trung quốc
– kỹ sư van der westhuizen lại sống sót qua một cuộc khủng hoảng nữa, bởi vì…
– p.w. botha nói chung là hài lòng với cách mọi thứ xảy ra, bởi vì tổng thống chẳng biết gì hơn.
và cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng,
nombeko mayeki hai mươi nhăm tuổi vẫn còn là một tù nhân tại pelindaba, nhưng lần đầu tiên trong đời, cô được để ăn cho đến khi no.
chương 6, holger & holger và một trái tim tan vỡ.
ingmar luôn có một phần kế hoạch là holger phải được thấm nhuần trong tinh thần của chủ nghĩa cộng hòa từ khi sinh ra. trên một bức tường của phòng em bé, anh treo chân dung của charles de gaulle và franklin d. roosevelt cạnh nhau, mà không hề băn khoăn tại sao chẳng người nào có thể chịu đựng người kia. trên một bức tường khác, anh đưa lên ảnh urho kekkonen của phần lan. ba quý ông này được lên đấy bởi vì họ là do dân bầu. họ là các tổng thống.
ingmar rùng mình với ý tưởng đáng sợ rằng ai đó được sinh ra để làm lãnh đạo chính thức của cả nước, chưa kể đến những bi kịch cá nhân vì bị nhồi nhét những giá trị nhất định vào đầu từ ngày đầu tiên, mà không thể bảo vệ chính mình. điều đó có thể coi là lạm dụng trẻ em, anh nghĩ, và để được an toàn, anh cũng đưa cựu tổng thống argentina juan perón lên bức tường vẫn còn chưa dùng đến của holger.
một điều mà ingmar, người luôn luôn đi trước bản thân, lo lắng là luật pháp nói rằng holger phải đi học. tất nhiên cậu bé cần phải học cách đọc và viết, nhưng bên cạnh đó, bọn trẻ con còn bị nhồi nhét kiến thức thiên chúa giáo, địa lý, và những thứ vô nghĩa khác, chỉ làm mất thời gian của một nền giáo dục đúng đắn, giáo dục tại gia rất quan trọng, rằng phải hạ bệ vua, có lẽ bằng các biện pháp dân chủ, và thay thế bằng một đại diện do dân bầu.
có lẽ bằng biện pháp dân chủ á. henrietta hỏi. nào, đừng có chơi chữ, em yêu, ingmar đáp. đầu tiên, việc hậu cần đâm khó khăn hơn khi holger
vào đời không chỉ một mà là hai lần trong vài phút. nhưng như trước đây vẫn vậy, ingmar rất biết cách xoay sở. anh có một ý tưởng rất cách mạng, đến mức anh phải nghĩ thật kỹ về nó trong bốn mươi giây trước khi chắc chắn và cho vợ biết quyết định của mình. anh tính là holger và holger có thể phân chia thời gian ở trường. vì việc sinh nở đã diễn ra ở nhà, tất cả những gì họ phải làm là đăng ký khai sinh cho một trong hai đứa, bất kỳ đứa nào họ muốn, và giữ đứa kia như một bí mật. một thực tế may mắn cho hoàn cảnh của họ là ingmar đã giật dây điện thoại ra khỏi tường, có nghĩa là bà đỡ kiêm nhân chứng đã không bao giờ được triệu tập. ý tưởng của ingmar là cho holger một đến trường vào thứ hai, trong khi holger hai ở nhà để bố rèn luyện kiến thức cộng hòa cho. vào thứ ba, các cậu bé sẽ đổi nhau, và cứ tiếp tục như thế. kết quả mong muốn là một liều lượng vừa đủ kiến thức chung ở trường cùng với một khối lượng đủ cái gì đó có ý nghĩa. henrietta mong mình đã nghe nhầm. có phải ingmar có ý là họ nên giữ một trong hai thằng bé như một bí mật suốt đời mình. với trường học. với những người hàng xóm. với thế giới.
đại loại như thế. ingmar gật đầu. nhân danh nền cộng hòa.
thỉnh thoảng họ cũng nên cảnh giác với trường học, bởi vì quá nhiều sách có thể làm cho người ta ngu ngốc. cuối cùng thì thằng bé có thể làm một kế toán mà không phải đọc quá nhiều cả đời.
trợ lý của kế toán, henrietta sửa lại và bị chồng bảo lại chơi chữ nữa rồi.
cô còn lo lắng điều gì khác nữa. những người hàng xóm và thế giới sẽ nói gì ư. làm ơn đi. họ chẳng có mống hàng xóm nào để nói chuyện, ở ngoài cánh rừng đó. ngoại trừ johan trên đồi, nhưng anh ta có làm gì khác ngoài bẫy trộm nai đâu. và thêm nữa cũng chẳng chia sẻ gì. còn thế giới nói chung chắc chắn không đáng để tôn trọng. chế độ quân chủ và các triều vua ở khắp mọi nơi.
còn anh thì sao. henrietta hỏi. anh sẽ bỏ việc của mình ở bưu điện để ở nhà cả ngày với một trong hai thằng bé ư. anh đã lên kế hoạch để mình em kiếm từng đồng krona mà cái nhà này cần chưa.
ingmar thương hại henrietta vì đã quá thiển cận. tất nhiên anh đã bỏ việc ở bưu điện; rốt cuộc anh không thể làm hai công việc toàn thời gian. nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ không chịu trách nhiệm về gia đình của mình. ví dụ anh sẵn lòng giúp đỡ trong nhà bếp. giữ bìu mát mẻ không còn quan trọng nữa.
henrietta trả lời rằng lý do duy nhất mà ingmar thậm chí có thể tìm được đường vào bếp là vì ngôi nhà của họ rất nhỏ. cô cho rằng cô có thể đảm nhiệm việc may vá, nấu ăn, và tất cả chỗ tã lót nếu ingmar và bìu của anh đừng lại gần cái bếp lò của cô.
và sau đó cô mỉm cười, bất chấp mọi thứ. bảo rằng chồng cô đầy sức sống là một cách nói nhẹ đi.
ingmar chính thức thông báo nghỉ việc tại chỗ làm ngày hôm sau. anh được phép nghỉ luôn với đủ ba tháng lương. sự ra đi của anh khiến đám đàn ông, đàn bà lặng lẽ và ngu độn ở bộ phận kế toán của bưu điện tự dưng mở một bữa tiệc ngay đêm đó.
đó là năm 1961. tình cờ, cũng năm ấy, một cô gái nhiều tài năng lạ thường được sinh ra trong một căn lều ở soweto, cách xa một nửa vòng trái đất.
trong những năm đầu của holger và holger, ingmar phân thời gian giữa việc ở nhà làm vướng chân vợ và ra ngoài quậy phá các kiểu để ủng hộ cộng hòa. anh cũng tham gia câu lạc bộ cộng hòa, dưới sự lãnh đạo tinh thần của vilhelm moberg vĩ đại. moberg, một cây bút huyền thoại, đã nổi giận với tất cả những người theo chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tự do nguy hiểm, họ thêm chữ cộng hòa vào tuyên ngôn đảng của mình mà chẳng làm được trò trống gì với nó.
nhưng ingmar không muốn vượt rào quá sớm, anh chờ đến cuộc họp thứ hai của câu lạc bộ trước khi đề xuất rằng mình có thể quản lý cái quỹ khá lớn của câu lạc bộ, với mục đích bắt cóc và giấu thái tử đi, làm tuyệt giống thừa kế ngai vàng.
sau vài giây im lặng choáng váng quanh bàn họp cộng hòa, đích thân moberg đã tống ingmar ra, với một cú sút trúng đích vào mông thay lời từ biệt.
cái chân phải của moberg và cú mất đà ngã lăn xuống cầu thang làm anh đau thật, nhưng mặt khác cũng không có tổn thất gì, ingmar nghĩ khi khập khiễng bỏ đi. họ cứ việc giữ lấy câu lạc bộ cộng hòa của mình để ngưỡng mộ lẫn nhau. ingmar có những ý tưởng khác.
ví dụ, anh gia nhập cái đảng dân chủ xã hội nhu nhược. đảng dân chủ xã hội đã nắm quyền ở thụy điển từ khi per albin hansson dẫn dắt dân tộc đi qua những kinh hoàng của chiến tranh thế giới thứ ii, với sự hỗ trợ của chiêm tinh. chính hansson đã làm nên sự nghiệp nhờ đòi hỏi một nền cộng hòa trước chiến tranh, nhưng khi nhà cựu vô địch về chủ trương ôn hòa lên đến vị trí mà anh có thể làm gì đó với nó, anh lại ưu tiên cho bài xì phé và rượu whisky với bọn trẻ trai hơn là theo đuổi niềm tin của chính mình. điều này thậm chí còn bi thảm hơn, vì hansson có tài năng như hồ sơ ghi nhận, nếu không, anh ta sẽ chẳng bao giờ giữ nổi cả vợ lẫn tình nhân hạnh phúc trong nhiều năm, mà mỗi nơi thì có hai con.
kế hoạch của ingmar là leo lên thật cao trong hệ thống đảng dân chủ xã hội để một ngày anh sẽ có quyền tống tên vua chết tiệt đi càng xa càng tốt, thông qua quốc hội. liên xô đã đưa được một con chó vào không gian; lần tới xin mời họ lấy người đứng đầu nhà nước thụy điển thay vào, anh nghĩ trong khi tìm đường đến trụ sở huyện ở eskilstuna, vì đảng dân chủ xã hội ở södertälje lại có trụ sở sát cạnh ông-bố-vợ cộng sản của ingmar.
nhưng sự nghiệp chính trị của ingmar hóa ra thậm chí còn ngắn ngủi hơn cả sự nghiệp của anh ở câu lạc bộ cộng hòa. anh đăng ký làm đảng viên vào ngày thứ năm và lập tức nhận được một bó tờ rơi để phát bên ngoài cửa hàng rượu vào thứ bảy tới.
vấn đề là huyện eskilstuna theo xu hướng quốc tế đang yêu cầu ngô đình diệm ở sài gòn từ chức. nhưng diệm là một tổng thống! sau một ngàn năm quân chủ, không ít hơn.
tất nhiên không phải mọi thứ đã được thực hiện một cách đúng đắn. ví dụ, người ta đồn, em trai diệm đã vùi đầu vào thuốc phiện và rồi, với tư cách người kiểm phiếu bầu cử tổng thống việt nam, đã ảo giác thêm hai triệu lá phiếu cho diệm.
tất nhiên là làm thế không nên, nhưng yêu cầu tổng thống phải từ chức vì thế thì quá đáng quá. vì vậy, ingmar ném những tờ rơi nhận được xuống sông eskilstuna. thay vào đó anh in riêng cái của mình, trong đó anh nhân danh nền dân chủ xã hội, hoan nghênh diệm và năng lực của quân đội mỹ. tuy nhiên, đảng dân chủ xã hội không bị tổn hại nhiều lắm, bởi vì ba trong bốn lãnh đạo đảng ở huyện lại tình cờ có việc phải làm tại cửa hàng rượu sáng thứ bảy đó. các tờ rơi của ingmar bị quẳng vào thùng rác thay vì vào tay các cử tri tiềm năng, trong khi bản thân ingmar bị yêu cầu lập tức bàn giao sổ đảng mà anh còn chưa có thời gian để nhận.
nhiều năm trôi qua; holger và holger lớn lên và theo đúng kế hoạch của bố ingmar, gần như giống hệt nhau. bà mẹ henrietta dành trọn thời gian của mình để may quần áo, hút john silvers để bình tâm, và âu yếm tắm cho cả ba thằng cu của mình. thằng cu già nhất, ingmar, đã dành phần lớn thời gian của mình để hết lời ca ngợi chủ nghĩa cộng hòa với con trai, phần còn lại ông dành cho nhiệm vụ thường xuyên đến stockholm để quậy cho bọn quân chủ điên đảo. mỗi lần như thế, henrietta lại phải tích cóp tiền từ đầu trong cái bát đựng đường mà bà chẳng bao giờ biết giấu đủ kỹ.
cho dù những thất bại cá nhân nhất định, vẫn có thể coi những năm 1960 là một thập kỷ tương đối tốt cho ingmar và sự nghiệp của ông. ví dụ, một chính quyền quân sự lên nắm quyền ở hy lạp và đuổi vua constantine ii cùng với triều đình của hắn đến tận rome. có đủ các dấu hiệu cho thấy chế độ quân chủ của hy lạp rất lâu đời và đất nước này đang hướng tới một tương lai kinh tế nở rộ. những kinh nghiệm của việt nam và hy lạp cho ingmar thấy rằng khi tất cả được nói và làm, bạo lực có thể mang lại sự thay đổi. vì vậy, ông đã đúng, và vilhelm moberg đã sai. vài năm sau, ông vẫn có thể cảm thấy cú đá đó ở mông. thằng tác giả khốn kiếp.
về chuyện đó, tên vua thụy điển cũng có thể chuyển đến rome, nếu hắn không lên làm bạn với chú chó laika trong vũ trụ. như thế hắn sẽ có người bầu bạn vào buổi tối. dù sao, lũ hoàng gia chết tiệt đó đều dính với nhau.
và bây giờ một năm mới, năm 1968, sắp tới. giáng sinh đó, ông tuyên bố trước mặt gia đình mình, đây sẽ là năm của ingmar. và của cộng hòa.
hay đấy, henrietta nói, mở quà giáng sinh ông chồng yêu quý tặng. bà đã không mong đợi nhiều, dù vậy vẫn không ngờ, một bức chân dung lồng khung của tổng thống iceland, ásgeir ásgeirsson. tặng henrietta, người đang có kế hoạch cai thuốc.
mùa thu năm 1968, holger và holger gia nhập hệ thống giáo dục thụy điển theo nguyên tắc mỗi đứa một ngày mà ingmar đã quyết định vào ngày hóa ra chúng không chỉ một đứa. ở trường, thày cô lấy làm lạ vì bất cứ điều gì holger học vào thứ hai đến ngày hôm sau đều bị quên sạch, và bài học hôm thứ ba đã bị quên ngày sau đó, trong khi bài ngày thứ hai trở lại.
ồ, cậu bé vẫn có vẻ theo được phần lớn, và mặc dù còn bé, cậu có vẻ quan tâm đến chính trị, như vậy có lẽ không có gì phải lo lắng.
trong những năm sau đó, sự điên khùng nói chung được gác qua một bên ở mức độ là ingmar chú trọng giáo dục tại gia hơn là gây rối ở nơi công cộng. tuy nhiên, khi đi ra ngoài, ông luôn luôn đưa con đi. một trong hai đứa đặc biệt cần giám sát chặt chẽ; đứa ban đầu được gọi là holger hai tỏ ra có dấu hiệu sớm của dao động trong đức tin. holger một dường như không bị thế. tình cờ mà holger một là đứa đã được đăng ký, nó là đứa, ví dụ như, có hộ chiếu, trong khi holger hai không tồn tại hợp pháp. như thể nó là phụ tùng thay thế. điều duy nhất hai có vẻ có mà một thì không là khả năng học tập. vì vậy, holger hai luôn là người đến trường khi phải thi, bất kể có đúng lịch hay không. ngoại trừ một lần khi hai bị sốt. vài ngày sau, nó bị gọi lên bảng nói chuyện với giáo viên địa lý, để giải thích làm sao nó có thể đặt rặng pyrenees ở nauy.
henrietta để ý thấy nỗi đau khổ ấy của hai, và qua nó bà càng khổ tâm hơn. chẳng lẽ kẻ ngốc yêu quý của bà thực sự không có giới hạn nào.
tất nhiên là anh có giới hạn, henrietta thân yêu, ingmar nói. thật ra anh đã ngẫm nghĩ về chuyện đó. anh không dám chắc rằng có thể tiếp quản cả nước cùng một lúc.
tiếp quản cả nước ư. henrietta hỏi.
cùng một lúc, ingmar nói.
rốt cuộc thì thụy điển là một đất nước hình chữ nhật ấn tượng. ingmar đã bắt đầu thích cái ý niệm cải cách đất nước từng chút một, bắt đầu từ phía nam rồi tìm đường lên. ông cũng có thể bắt đầu ở đầu kia, tất nhiên, nhưng ở miền bắc trời lạnh thấy bà. ai có thể cải cách chính phủ khi trời bốn mươi độ dưới không.
henrietta thậm chí cò khổ tâm hơn vì một dường như không hề nghi ngờ gì. mắt nó luôn sáng lên. ingmar nói những điều càng điên khùng thì mắt nó càng sáng lên. bà quyết định sẽ không chấp nhận bất kỳ sự điên rồ nào nữa, nếu không chính bà sẽ điên mất.
anh phải ở nhà. hoặc anh ra khỏi đây! thế thôi! bà nói với ingmar.
ingmar yêu henrietta và tôn trọng tối hậu thư của bà. bọn trẻ vẫn đến trường theo nguyên tắc mỗi-đứa-một-ngày, những mô tả bất tận về các tổng thống khác nhau trong quá khứ và hiện tại vẫn tiếp diễn. sự điên rồ duy trì và tiếp tục hành hạ henrietta. nhưng những chuyến chu du khác nhau của ingmar thì ngưng, cho đến khi bọn trẻ gần tốt nghiệp.
rồi ông lại tái phát và bỏ nhà đi biểu tình bên ngoài cung điện hoàng gia ở stockholm, vì bên trong đó có một hoàng tử kế vị vừa mới sinh ra.
quá đủ rồi. henrietta gọi holger và holger lại và bảo chúng ngồi xuống trong bếp với bà.
bây giờ mẹ sẽ cho các con biết tất cả mọi thứ, con yêu của mẹ, bà nói.
và bà đã làm thế.
câu chuyện của bà ngốn hết hai mươi điếu thuốc lá, bắt đầu từ lần đầu tiên bà và ingmar gặp nhau ở tòa án quận södertälje năm 1943. bà tránh phán xét công việc cả đời của bố bọn trẻ; bà chỉ mô tả những gì đã xảy ra đến thời điểm đó, cả cách ông đã làm lẫn lộn các bé sơ sinh nên không thể nói được ai là đứa ra trước.
có thể con là hai, một ạ, nhưng mẹ không biết; không ai biết cả, henrietta nói.
bà nghĩ câu chuyện tự nó nói lên tất cả và con trai bà sẽ đi đến kết luận chính xác khi bà kể hết. bà chỉ đúng một nửa. hai holger lắng nghe. với một đứa, nó có vẻ giống như một câu chuyện anh hùng, mô tả một người đàn ông thôi thúc bởi đam mê, những người đã chiến đấu không mệt mỏi chống lại cơn gió ngược. với đứa kia, thì dường như ngược lại, nó là câu chuyện của một cái chết được báo trước.
đấy là tất cả những gì mẹ phải nói, henrietta kết luận. với mẹ, quan trọng là nó được nói ra. hãy suy nghĩ về những gì mẹ đã nói với các con; nghĩ xem con muốn cuộc sống đưa mình đến đâu, rồi sáng mai chúng ta sẽ nói về nó một lần nữa, được không.
đêm đó, henrietta cầu nguyện chúa, như con gái của một nhà lãnh đạo cộng sản địa phương có thể. bà cầu nguyện rằng hai con trai sẽ tha thứ cho bà, cho ingmar. bà cầu nguyện rằng con mình sẽ hiểu, rằng mọi thứ có thể sắp xếp cho đúng, rằng chúng có thể bắt đầu một cuộc sống bình thường. bà cầu xin chúa giúp đỡ trong việc phải đến gặp nhà chức trách và đăng ký công dân cho một người đàn ông mới sinh, mười tám tuổi. bà cầu nguyện rằng mọi thứ sẽ trở nên đâu vào đấy. xin người, xin người, chúa ơi, henrietta nói.
và bà ngủ thiếp đi.
sáng hôm sau, ingmar vẫn đi. henrietta cảm thấy mệt mỏi trong lúc nấu cháo cho mình và các con. bà mới năm mươi chín, nhưng trông già hơn tuổi.
kiểu gì mọi thứ cũng đều khó xử cho bà. bà cảm thấy lo lắng về tất cả. bây giờ bọn trẻ đã được nghe câu chuyện từ phía bà. giờ chỉ còn phán xét của chúng. và của chúa.
bà mẹ và hai con trai lại ngồi xuống bàn ăn. holger hai nhìn thấy, cảm thấy, và hiểu rõ. holger một không thấy và không hiểu. nhưng cậu cảm thấy. cậu cảm thấy mình muốn an ủi henrietta.
đừng lo, mẹ ạ, cậu nói. con hứa không bao giờ từ bỏ! miễn là còn sống và còn thở, con sẽ tiếp tục chiến đấu dưới cái tên của bố. miễn là con còn sống và thở! mẹ có nghe con nói không, hở mẹ.
henrietta đã nghe. và những gì bà nghe được là quá sức bà. trái tim bà vỡ tung. vì đau khổ. vì cảm giác tội lỗi. vì những giấc mơ, ảo tưởng, và huyễn hoặc dồn nén. vì hầu như chẳng có gì trong cuộc sống của bà diễn ra như mong đợi. vì bà đã sống trong lo lắng suốt ba mươi hai năm. và vì một trong hai đứa con trai của bà vừa thề rằng sự điên rồ sẽ tiếp tục cho đến hơi thở cuối cùng.
nhưng hơn hết, vì 467.200 điếu john silvers không đầu lọc kể từ mùa thu năm 1947.
henrietta là một chiến binh. bà yêu các con mình. nhưng khi trái tim đã vỡ, thế là hết. cơn đau tim dữ dội đã cướp đi mạng sống bà chỉ trong vài giây.
holger một không bao giờ hiểu rằng, anh cùng với ingmar và thuốc lá, đã giết mẹ của mình. holger hai định nói với anh, nhưng rồi nghĩ nói ra cũng chẳng được gì nên anh nén lại. khi đọc cáo phó trên báo quận södertälje, lần đầu tiên anh nhận ra rằng mình thực sự không tồn tại như thế nào.
người vợ và người mẹ yêu quý của chúng tôi
henrietta qvist
đã ra đi trong nỗi đau buồn và mất mát vô tận của chúng tôi
tại södertälje, ngày 15 tháng năm 1979
ingmar
holger
nền cộng hòa muôn năm
chương 7, quả bom không tồn tại và viên kỹ sư cũng sắp thế.
nombeko trở lại bên trong hàng rào mười hai ngàn vôn và cuộc sống tiếp tục. cô nhận ra rằng, thực ra, cái án vô thời hạn không làm cô khó chịu bằng thực tế là cô đã không nhận ra điều này ngay từ đầu.
sau quả bom thứ nhất, quả bom thứ hai và ba được chế tạo cùng lúc và hoàn thành vài năm sau đó. hai mươi tháng sau, quả bom thứ tư và thứ năm cũng sẵn sàng.
những ngày này các nhóm đã hoàn toàn tách riêng; không hề biết rằng nhóm kia tồn tại. chỉ có viên kỹ sư là người kiểm tra cuối cùng trên mỗi quả bom vừa hoàn thành. vì chúng được cất giữ ở một trong những nhà kho bọc thép trong văn phòng của kỹ sư, ông ta có thể ở một mình mỗi lần kiểm tra. như vậy ông ta có thể thoải mái cho phép mình có trợ lý là con bé dọn vệ sinh. mặc dù vấn đề là chẳng biết ai trợ lý cho ai.
một lần nữa, một đơn đặt hàng tổng cộng sáu quả bom ba megaton đã được thỏa thuận và lên ngân sách. nhưng người đứng đầu dự án, kỹ sư engelbrecht van der westhuizen, không còn kiểm soát nổi cái gì đang diễn ra, nếu ông ta có bao giờ làm được thế từ hồi đầu, vì như thường lệ, đến 10 giờ sáng là ông ta say bí tỉ. và nô lệ của ông ta thì quá bận rộn lau dọn và lén lút đọc trong thư viện nên không thể bao che cho ông ta mọi lúc.
hơn nữa, cô không bao giờ nhận được cái bàn chải mới, do đó, việc cọ sàn mất nhiều thời gian. kết quả là, tình cờ, việc sản xuất gấp đôi tiếp tục sau quả thứ tư và năm, có nghĩa là quả bom sáu, và thứ bảy! một quả bom nguyên tử được sản xuất thừa do nhầm lẫn.
đó là một quả bom nằm ngoài hợp đồng.
một quả bom không tồn tại nhưng lại đang hiện hữu.
khi người dọn vệ sinh của viên kỹ sư phát hiện ra vụ lộn xộn này, cô thông báo cho ông chủ, người có lý do để quan tâm đến nó. quả bom không tồn tại nên tiếp tục như vậy, nếu không có thể phát sinh rắc rối. viên kỹ sư không thể bắt đầu quá trình bí mật tháo dỡ sau lưng tổng thống và chính phủ. dù sao, ông ta cũng chẳng biết tháo thế nào. và ông ta không có ý định tiết lộ sự tính toán sai lầm cho nhóm nghiên cứu.
nombeko an ủi kỹ sư westhuizen rằng những quả bom khác có thể được đặt làm trong thời gian tới, và quả bom không tồn tại kia cứ việc tiếp tục ở chỗ chẳng ai tìm ra nó cho đến khi nó được phép tồn tại.
tao cũng đang nghĩ thế, viên kỹ sư đáp, trong khi cái ông ta thực sự đang nghĩ là con bé dọn vệ sinh đã lớn phổng lên và trông rất kháu.
thế là quả bom chưa từng tồn tại bị cất trong một buồng kho trống, bên cạnh sáu quả bom anh chị hoàn toàn hiện hữu của nó. không ai ngoài viên kỹ sư có thể vào đấy. tất nhiên trừ tên-nó-là-gì.
sau hơn một thập kỷ trong hàng rào đôi của cơ sở nghiên cứu, nombeko đã đọc mọi thứ đáng đọc trong thư viện hạn chế của pelindaba. và hầu hết những gì không đáng đọc.
không tránh được là cô đã có thời gian để phát triển thành một phụ nữ thực sự; và chẳng bao lâu nữa sẽ hai mươi sáu tuổi. đồng thời, như cô được biết, người da đen và da trắng vẫn không được phép pha trộn, vì theo kinh cựu ước tân giáo, chúa đã quyết định điều đó. không phải là cô đã tìm thấy anh nào thú vị ở cơ sở để pha trộn, nhưng dù sao thì cô đã mơ mộng về một người đàn ông, về những gì họ có thể làm cùng nhau. không chỉ đơn thuần là quan điểm nhất định. cô đã nhìn thấy những hình ảnh của nó, trong cuốn sách có chất lượng hơi nhỉnh hơn so với cuốn mà vị giáo sư người anh về hòa bình trên trái đất đã viết năm 1924.
chà, thà là sống thiếu cái gì đó như là tình yêu bên trong hàng rào của cơ sở nghiên cứu còn hơn là ở bên ngoài hàng rào đó mà chết ngỏm. bằng không, cô sẽ chẳng còn được gần gũi với cái gì ngoài lũ giòi bọ trong lòng đất nơi cô bị chôn. vì thế nombeko ngoan ngoãn vâng lời và tiếp tục ngậm miệng không nhắc viên kỹ sư rằng bảy năm của cô đã biến thành mười một năm. cô cứ ở nguyên chỗ đó. thêm một ít thời gian nữa.
lực lượng vũ trang nam phi đã nhận được số tiền tài trợ cao chưa từng có từ một nền kinh tế còn đủ khả năng chi trả. cuối cùng, một phần năm ngân sách không cân bằng một cách vô vọng của đất nước đổ vào cho quân đội, trong lúc phần còn lại của thế giới đã đưa ra lệnh cấm vận mới. một trong những kết quả đau đớn nhất với tâm hồn người dân nam phi là nước này phải chơi bóng đá và bóng bầu dục một mình, vì không ai muốn chơi với nó.
nhưng nam phi vẫn cố gắng tiếp tục được, bởi vì lệnh cấm vận thương mại không phải trên toàn cầu. và có rất nhiều người phản đối những biện pháp trừng phạt tăng lên. thủ tướng thatcher tại london và tổng thống reagan ở washington bày tỏ ý kiến nhìn chung khá giống nhau về vấn đề này, mỗi lệnh cấm vận mới phải có ảnh hưởng lớn nhất lên những người dân nghèo nhất. hoặc như ulf adelsohn, lãnh đạo đảng ôn hòa của thụy điển, đã nói rất hay, nếu chúng ta tẩy chay hàng hóa từ nam phi, những người da đen nghèo dưới đó sẽ bị thất nghiệp.
trong thực tế, mục tiêu là ở nơi khác. vấn đề gai góc cho thatcher và reagan và cả adelsohn nữa không phải là chuyện không thích phân biệt chủng tộc; phân biệt chủng tộc đã không còn ăn khách về chính trị trong nhiều thập kỷ. không, vấn đề là cái gì sẽ xuất hiện ở chỗ của nó. ví dụ, thật không dễ dàng để chọn giữa phân biệt chủng tộc và chủ nghĩa cộng sản. hay đúng hơn, tất nhiên là thế, không chỉ với reagan, người đã đấu tranh để đảm bảo rằng cộng sản không được lọt vào hollywood trong suốt thời gian ông ta lãnh đạo công đoàn ở nghiệp đoàn diễn viên điện ảnh. mọi người sẽ nghĩ gì nếu ông tiêu hàng tỷ đô la vào chạy đua vũ trang đến chết với cộng sản liên xô trong khi đồng thời lại cho phép một biến thể tương tự chiếm lấy nam phi. thêm vào đó, nam phi hiện đã có vũ khí hạt nhân, bọn khốn kiếp, cho dù chúng cứ chối là không.
trong số những người không đồng ý chút nào với kiểu ậm à ậm ừ của thatcher và reagan khi đối mặt với chính sách phân biệt chủng tộc là thủ tướng thụy điển, olof palme và muammar gaddafi, người đã dẫn dắt libya băng qua chủ nghĩa xã hội.
chú giải, sven olof joachim palme là một chính trị gia đảng dân chủ xã hội thụy điển. ông bị ám sát trên đường phố stockholm ngày 28 tháng hai năm 1986. lập trường kiên định của palme cực lực chống lại nạn phân biệt chủng tộc đã dẫn tới giả thuyết cho rằng cái chết của ông có sự tham gia của lực lượng an ninh nam phi.
palme đã gầm lên, chế độ phân biệt chủng tộc không thể cải cách; nó phải được loại bỏ! ngay sau đó chính ông đã bị loại bỏ bởi một gã loạn trí chẳng hiểu nổi mình đang ở đâu và tại sao mình đã hành động thế. hoặc bởi kẻ hoàn toàn trái ngược với gã đó; bí ẩn này chẳng bao giờ giải được.
gaddafi, ngược lại, vẫn khỏe mạnh trong nhiều năm nữa. ông cho phép chuyển hàng tấn vũ khí đến phong trào kháng chiến giải phóng dân tộc nam phi, và lớn tiếng khẳng định cuộc đấu tranh cao quý chống lại chế độ áp bức của dân da trắng ở pretoria, trong khi ẩn trong lâu đài riêng của mình để tránh kẻ giết người hàng loạt idi amin.
điều này ít nhiều là tình trạng khi thế giới cho thấy một lần nữa là nếu muốn, nó có thể kỳ quặc đến thế nào. ở mỹ, đảng dân chủ và đảng cộng hòa tham gia vũ trang và đứng về phe với palme và gaddafi, đồng thời tạo ra một cuộc nổi dậy trong quốc hội chống lại tổng thống của mình. quốc hội thông qua một đạo luật cấm tất cả các hình thức thương mại với nam phi, cũng như tất cả các loại đầu tư vào đó. thậm chí không thể bay trực tiếp từ johannesburg đến hoa kỳ nữa; bất cứ ai cố gắng làm thế có thể lựa chọn giữa quay trở lại hoặc bị bắn hạ.
thatcher, các nhà lãnh đạo khác ở châu âu và phần còn lại của thế giới nhận ra những gì sắp xảy ra. không ai muốn vào một đội thua, tất nhiên; ngày càng có nhiều quốc gia đứng sau hoa kỳ, thụy điển, và libya. nam phi, như thế giới biết, đã bắt đầu rạn vỡ.
từ nhà tù tại gia của mình ở cơ sở nghiên cứu, nombeko khó có khả năng theo sát những phát triển ở thế giới bên ngoài. ba cô bạn trung quốc của cô vẫn chẳng biết gì nhiều hơn là các kim tự tháp thì ở ai cập và đã ở đó khá lâu. viên kỹ sư cũng chẳng giúp đỡ gì. phân tích về thế giới bên ngoài của ông ta ngày càng hạn chế ở những càu nhàu ngẫu nhiên,
giờ đến lũ đồng tính ở quốc hội mỹ cũng bắt đầu ra lệnh cấm vận nữa.
và đương nhiên, nombeko chỉ có thể chà đi chà lại cái sàn trong phòng, thỉnh thoảng hóng xem tivi được tí nào hay tí ấy.
nhưng bên cạnh những gì gắng thu thập được từ tin tức truyền hình, cô quan sát. cô nhận thấy rằng có chuyện đã xảy ra. nhất là vì mọi thứ dường như ngừng trệ lại. không ai vội vã đi qua các hành lang; không có thủ tướng, hay tổng thống nào đến thăm. một dấu hiệu khác là lượng rượu viên kỹ sư nốc vào vốn đã rất nhiều giờ thậm chí còn nhiều hơn.
nombeko tưởng tượng rằng chẳng bao lâu viên kỹ sư sẽ hoàn toàn hiến mình cho rượu; ông ta có thể ngồi mơ trở lại những năm xưa khi mọi người xung quanh còn tin rằng ông ta biết cái gì. vì thế, tổng thống có thể đã ngồi ghế cạnh ông ta, lẩm bẩm rằng đấy là lỗi của bọn da đen làm đất nước này bị lật úp và đi xuống. trong tình huống đó, cô có thể phải đương đầu với chính cái điều mà cô cố ngăn nó đừng xảy ra.
tôi bắt đầu tự hỏi có phải thực tế đang bắt kịp ngỗng và đồng bọn của ông ta, một buổi tối nombeko nói với ba cô bạn tàu của mình.
cô nói điều này lưu loát bằng tiếng ngô của trung quốc.
có lẽ sắp đến lúc rồi đấy, các cô tàu đáp.
bằng tiếng xhosa, không tồi chút nào.
thời thế ngày càng khó khăn hơn cho p.w. botha. nhưng là cá sấu lớn, ông có thể đứng được trong nước sâu, chỉ nhô lên hai lỗ mũi và đôi mắt của mình.
ông có thể tung hứng khái niệm về cải cách, tất nhiên; ông phải theo kịp với thời đại chứ. loài người đã bị chia thành người da đen, da trắng, da màu và ấn độ trong một thời gian dài. bây giờ ông đảm bảo rằng hai loại sau có quyền bỏ phiếu. và với người da đen cũng thế, nhưng không phải ở nam phi, mà ở quê hương của họ. botha cũng nới lỏng các nghiêm cấm về mối quan hệ chung giữa các chủng tộc. ngày nay, người da đen và người da trắng có thể, ít nhất là về mặt lý thuyết, ngồi trên cùng một ghế đá công viên. họ có thể, ít nhất là về mặt lý thuyết, đi đến cùng một rạp chiếu phim và xem phim cùng một lúc. và họ có thể, ít nhất là về mặt lý thuyết, chia sẻ các chất dịch trong cơ thể họ cũng có thể làm điều này trong thực tế, nhưng trong trường hợp đó sẽ phải dùng đến tiền hoặc bạo lực. ngoài ra, tổng thống bảo đảm tập trung quyền lực về tay mình, tước bớt một số nhân quyền, và áp dụng kiểm duyệt cho báo chí. các tờ báo chỉ có thể tự đổ lỗi cho mình nếu không biết viết điều gì hợp lý. một đất nước đang bị rung chuyển đến tận cốt lõi đòi hỏi phải có sự lãnh đạo rõ ràng, không phải hết trang này đến trang khác tất-cả-hãy-ôm-lấy-nhau theo nghề làm báo này. nhưng bất kể botha xoay thế nào, mọi thứ hóa ra đều hỏng. nền kinh tế của đất nước hầu như bất động trước khi nó ngừng lại và rồi bắt đầu chuyển động theo hướng khác. quân đội tốn kém không ít để khắc phục từng bước tình trạng náo loạn trên thực tế ở mỗi khu nhà ổ chuột. bọn mọi đen chẳng bao giờ hài lòng với bất cứ điều gì. cứ nghĩ đến thời kỳ botha đồng ý thả tự do cho tay nelson mandela chết tiệt nếu hắn hứa tuân thủ chính phủ. chỉ cần ông đừng gây khó dễ nữa, là yêu cầu duy nhất của botha.
không, tôi thà ở lại nơi tôi đang ở, tay đốn mạt ấy trả lời sau hai mươi năm bị cầm tù trên đảo, và hắn đã làm thế.
thời gian trôi qua, nó trở nên rõ ràng rằng thay đổi lớn lao nhất mà p.w. botha mang lại được cho hiến pháp mới là biến mình từ thủ tướng thành tổng thống.
và mandela thành một biểu tượng lớn hơn bao giờ hết.
ngoài ra thì mọi thứ vẫn y như thế. không, không đúng.
ngoài ra, mọi thứ còn tệ hơn xưa.
botha đã bắt đầu mệt mỏi với tất cả. ông nhận ra rằng mọi thứ có thể thực sự chấm dứt nếu phong trào giải phóng dân tộc phi anc chiến thắng. và trong trường hợp đó… chà, ai sẽ tự nguyện nộp sáu vũ khí hạt nhân vào tay của một tổ chức cộng sản da đen. thà là tháo dỡ các vũ khí, và thực hiện một cuộc pr về chuyện đó! chúng tôi đang gánh vác trách nhiệm và đại loại thế, trong khi cơ quan năng lượng nguyên tử quốc tế nhìn vào. phải, cách đó có thể thực sự được việc. tổng thống vẫn chưa sẵn sàng để quyết định về việc này, nhưng ông đã gọi riêng cho viên kỹ sư phụ trách tại pelindaba để bảo hắn ta tạm ngưng. khoan đã, có phải mới chín giờ sáng mà giọng hắn đã lè nhè. không, không thể thế được.
cái lỗi tính nhầm tí tẹo của kỹ sư van der westhuizen người đã biến sáu quả bom thành bảy đột nhiên biến thành một bí mật vô cùng tồi tệ. tổng thống đã đề cập đến khả năng rằng sáu quả bom nguyên tử sẽ bị phá hủy. sáu quả bom. chứ không phải bảy quả. bởi vì, tất nhiên, nó không tồn tại. bây giờ viên kỹ sư hoặc phải thừa nhận sai lầm của mình, thú nhận rằng ông đã giữ bí mật trong hơn một năm, và bị sa thải nhục nhã với lương hưu tối thiểu, hoặc ông có thể biến nó thành có lợi cho riêng mình. và trở nên độc lập về kinh tế.
viên kỹ sư lo lắng lắm. nhưng chỉ lo đến khi nửa lít klipdrift còn lại đã ngấm vào trong máu. sau đó thì quyết định rất dễ dàng.
ông ta có thể tính giờ. ông ta biết rằng thời của mình đã tới. thời gian để có một cuộc trò chuyện nghiêm túc với đặc vụ mossad a và b.
này, tên-mày-là-gì, ông ta lè nhè. mày có thể đưa cả hai tay do thái vào đây, chúng tao có việc phải bàn!
engelbrecht van der westhuizen đã phát hiện ra rằng nhiệm vụ của mình sắp kết thúc, rằng anc sẽ sớm tiếp quản đất nước, và rằng ông ta không thể trông mong còn có sự nghiệp gì. vì vậy, ông ta phải sắp đặt lại nhà cửa trong khi vẫn còn có một ngôi nhà.
tên-nó-là-gì đi tìm hai đặc vụ, người đã thỉnh thoảng giám sát cả quá trình, thay mặt israel, đối tác của nam phi. khi đi qua các hành lang, cô nghĩ rằng viên kỹ sư sắp đi quá xa, ít nhất là một bước. có lẽ hai.
đặc vụ mossad a và b đã có mặt ở văn phòng của viên kỹ sư. nombeko đứng trong góc, nơi viên kỹ sư luôn luôn muốn cô ở đó khi mọi thứ nóng lên.
kỹ sư westhuizen hắng giọng.
a, do thái một và do thái hai, shalom! cứ ngồi đi. tôi có thể mời các anh chút rượu buổi sáng chứ. này, tên-mày-là-gì, mời các anh bạn đây uống đi!
nombeko thì thầm với hai đặc vụ rằng có nước đây nếu họ thích. họ chọn nước.
kỹ sư van der westhuizen nói sự thật, rằng ông luôn luôn may mắn trong cuộc sống và rằng tình cờ mà vận may đã đặt một vũ khí hạt nhân trong lòng ông ta, một quả bom nguyên tử mà không ai biết nó tồn tại và do đó không ai có thể bỏ lỡ. thực sự, viên kỹ sư nói, ông ta phải giữ nó cho mình và bắn thẳng vào dinh tổng thống một khi mandela đã được nhậm chức, nhưng ông ta hơi quá già để một mình tiến hành một cuộc chiến tranh.
vì vậy, bây giờ tôi đang tự hỏi, do thái a và do thái b, liệu các bạn có muốn kiểm tra với người do thái đứng đầu ở jerusalem về việc mua một quả bom loại mạnh hơn. tôi sẽ giảm giá hữu nghị cho các bạn. khoan, đợi chút, không sao. tôi muốn ba mươi triệu đô la. mười triệu cho mỗi megaton. uống mừng nào! viên kỹ sư nói, và ông nốc cạn chỗ rượu của mình rồi bực bội nhìn cái chai giờ đã rỗng không.
đặc vụ mossad a và b cảm ơn ông một cách lịch sự về lời đề nghị và hứa sẽ kiểm tra với chính phủ ở jerusalem để xem thế nào về vụ mua bán kiểu này với ông westhuizen.
chà, tôi không cầu cạnh ai hết, viên kỹ sư nói. nếu chỗ này không xong, tôi sẽ bán nó cho người khác. bây giờ, tôi không có thời gian để ngồi đây lảm nhảm với các anh.
viên kỹ sư rời khỏi văn phòng và cơ sở để kiếm thêm rượu. ông ta bỏ lại hai đặc vụ mossad với tên-nó-là-gì. nombeko nhận ra cái gì đang đe dọa hai người israel.
xin thứ lỗi vì tôi nói ra, cô nói, nhưng tôi tự hỏi liệu có phải vận may của ông kỹ sư vừa chấm dứt lúc này không. cô không nói thêm và của tôi cũng thế. nhưng cô đang nghĩ vậy.
tôi luôn luôn ấn tượng vì sự thông minh của cô, cô nombeko, đặc vụ a mossad nói. và tôi cảm ơn trước vì cô đã hiểu.
ông ta không nói thêm mọi chuyện có vẻ cũng không hay cho cả cô nữa. nhưng ông ta nghĩ thế.
không phải là israel không muốn cái mà viên kỹ sư định bán; họ muốn. chỉ là người bán là một tay nghiện rượu nặng và rất thất thường. nếu họ thực hiện vụ mua bán, sẽ rất nguy hiểm nếu ông ta cứ tự do đi lòng vòng trên các phố, lè nhè tán chuyện ông ta có tất cả tiền bạc này từ đâu ra. mặt khác, họ không thể cứ từ chối lời đề nghị, vì sau đó điều gì sẽ xảy ra với các quả bom. viên kỹ sư có khả năng bán nó cho bất kỳ ai.
vì vậy, họ phải làm việc cần làm. đặc vụ mossad a thuê một người ăn xin ở khu ổ chuột ở pretoria ăn cắp một chiếc xe cho ông ta vào đêm hôm sau; đó là một chiếc datsun laurel 1983. để cảm ơn, người ăn xin nhận được 50 rand theo thỏa thuận của họ và một phát súng vào thái dương theo sáng kiến riêng của đặc vụ. đặc vụ a đã lên kế hoạch sử dụng chiếc xe để chấm dứt may mắn bất tận của viên kỹ sư bằng cách cán qua người ông ta vài ngày sau đó, khi ông ta đang trên đường về nhà từ quán bar mà ông ta thường xuyên ghé khi nguồn rượu klipdrift của mình đã cạn. vận xui mới được phát hiện của viên kỹ sư là ông ta bị cán lần thứ hai khi a dừng xe và chạy lùi, và lần thứ ba khi viên đặc vụ rú ga chuồn nhanh nhất có thể. trớ trêu thay, viên kỹ sư đang đi bộ trên vỉa hè khi chuyện xảy ra.
thế là hết à. ông ta nghĩ giữa lần thứ hai và thứ ba bị cán, giống như nombeko đã từng trong một tình huống tương tự mười một năm trước đó.
và nó hết thật.
đặc vụ mossad b đến tìm nombeko ngay sau khi tin tức về cái chết đến cơ sở nghiên cứu. vụ việc vẫn đang được xếp là một tai nạn, nhưng điều đó sẽ thay đổi khi các nhân chứng và các nhân viên kỹ thuật khác nhau tại hiện trường có lời khai.
có lẽ chúng ta cần trao đổi vài thứ, cô và tôi, cô nombeko ạ, ông ta nói. và tôi e là nó khá khẩn cấp. ban đầu, nombeko không nói gì, nhưng cô đã suy nghĩ rất lung. cô nghĩ rằng người bảo lãnh phúc lợi vật chất của mình, westhuizen luôn say xỉn, bây giờ đã chết. cô nghĩ rằng bản thân mình có thể cũng sắp rơi vào tình trạng tương tự. nếu cô không nghĩ cho nhanh.
nhưng cô đã nghĩ ra. thế là cô nói, vâng, chúng ta cần nói chuyện. vì thế, cho phép tôi đề nghị ông, xin ông đặc vụ đưa đồng nghiệp của ông đến đây họp trong văn phòng của ông kỹ sư, chính xác là ba mươi phút nữa.
đặc vụ b từ lâu đã biết rằng cô nombeko có cái đầu thông minh. ông biết rằng cô hiểu tình trạng của mình là bấp bênh. điều này khiến ông và đồng nghiệp của ông ở vị thế quyền lực.
cô nombeko là người giữ các chìa khóa và được phép vào hầu hết hành lang cấm. cô là một trong những người sẽ đảm bảo rằng các đặc vụ chạm tay được vào các quả bom. đổi lại, họ sẽ cho cô một lời nói dối trắng trợn.
lời hứa rằng cô sẽ được phép sống.
nhưng bây giờ cô lại cho mình nửa tiếng. tại sao. viên đặc vụ hiểu hầu hết mọi thứ, nhưng không hiểu vụ này. ôi dào, rốt cuộc thì nửa giờ chỉ là nửa giờ, cho dù họ đang rất vội. cơ quan tình báo nam phi có thể nhận ra bất kỳ lúc nào, rằng viên kỹ sư đã bị sát hại. ngay sau đó nó sẽ khó khăn hơn rất nhiều để đưa một quả bom ba megaton ra khỏi cơ sở, ngay cả đối với một đặc vụ từ cơ quan tình báo cộng tác.
chà, nửa giờ vẫn chỉ là nửa giờ. đặc vụ b gật đầu đáp. thế thì chúng ta sẽ gặp nhau ở đây lúc mười hai giờ năm nhé.
mười hai giờ sáu phút, nombeko đáp.
trong ba mươi phút đó, tất cả những gì nombeko làm là chờ đợi cho thời gian trôi qua. hai đặc vụ đã quay lại chính xác giờ họ phải có mặt. nombeko đang ngồi trên ghế của viên kỹ sư, và cô nhã nhặn yêu cầu họ ngồi xuống ở phía bên kia của chiếc bàn làm việc. đó là một cảnh tượng kỳ lạ. một người phụ nữ da đen trẻ tuổi ở ghế giám đốc, tại trung tâm của hệ thống phân biệt chủng tộc nam phi.
nombeko bắt đầu cuộc họp. cô nói cô hiểu rằng các đặc vụ mossad đang muốn có quả bom nguyên tử thứ bảy, quả không tồn tại. hay là cô đã hiểu lầm.
hai viên đặc vụ không nói gì; họ không hoàn toàn muốn nói ra sự thật bằng lời.
chúng ta hãy trung thực trong cuộc họp này, nombeko thúc giục họ. nếu không chúng ta sẽ chẳng đi đến đâu trước khi quá muộn.
đặc vụ a gật đầu và nói rằng cô nombeko đã hiểu đúng. nếu cô có thể giúp israel lấy được quả bom, đổi lại, họ sẽ giúp cô ra khỏi pelindaba.
mà sau đó không kết liễu tôi giống như cán qua ông kỹ sư ư. nombeko hỏi. hay bắn và chôn vùi tôi trong thảo nguyên gần nhất.
sao lại thế, cô nombeko, xin cô! đặc vụ a nói dối. chúng tôi không hề có ý làm tổn hại một sợi tóc trên đầu cô. cô nghĩ chúng tôi là gì chứ.
nombeko có vẻ hài lòng với lời nói dối của viên đặc vụ. cô nói thêm rằng theo hồ sơ, cô đã từng bị cán qua một lần trong đời, và thế là đủ rồi.
các ông có kế hoạch đưa được quả bom ra khỏi đây như thế nào, nếu tôi được phép hỏi. giả sử tôi cho các ông vào lấy nó.
đặc vụ b trả lời rằng nó tương đối dễ dàng, chỉ cần họ nhanh chân. thùng chứa bom có thể được gửi đến bộ ngoại giao israel ở jerusalem, và ở đây họ có thể cấp tài liệu xếp nó vào diện thư tín ngoại giao. thư ngoại giao được gửi thông qua các đại sứ quán ở pretoria ít nhất một lần một tuần; một thùng lớn cũng không có gì bất thường cả, theo đường đó. miễn là cơ quan tình báo nam phi không khiến đám an ninh của họ nhảy dựng lên và mở thùng, mà nombeko và hai đặc vụ có thể chắc chắn điều này sẽ xảy ra ngay sau khi họ nhận ra viên kỹ sư thực sự đã bị giết như thế nào.
vâng, ông đặc vụ, tôi xin đặc biệt cảm ơn ông về biện pháp đó, nombeko đáp, vừa trung thực vừa xảo trá. ai trong các ông đã vinh dự làm vụ ấy.
tôi nghĩ nó không quan trọng, đặc vụ a, người gây tội, đáp. cái gì đã làm thì làm rồi, và chúng tôi biết cô hiểu rằng đó là cần thiết, cô nombeko ạ.
ồ vâng, nombeko hiểu. cô hiểu rằng hai đặc vụ đã sa vào cái bẫy của mình.
thế thì, các ông có kế hoạch gì để đảm bảo rằng tôi sẽ an toàn.
kế hoạch của hai đặc vụ là giấu nombeko trong cốp xe của họ; sẽ không có nguy cơ phát hiện khi các biện pháp an ninh duy trì ở mức hiện tại. cơ quan tình báo israel tại pelindaba đã tồn tại mà không bị nghi ngờ suốt nhiều năm này.
một khi đã ra bên ngoài, tất cả những gì họ phải làm là lái xe thẳng vào bụi rậm, kéo người phụ nữ từ thùng xe ra, và cho cô một phát vào trán, thái dương, hoặc gáy, tùy vào cô vật lộn thế nào. cũng hơi đáng buồn; cô nombeko là một phụ nữ đặc biệt theo nhiều cách, và giống như các đặc vụ, cô đã phải chịu sự khinh miệt được che giấu tệ hại của kỹ sư westhuizen, chỉ bởi ý tưởng mù quáng của ông ta rằng ông ta đại diện cho một chủng tộc cao quý. thật quá tệ cho cô, nhưng họ có những điều quan trọng hơn phải lo.
ý tưởng của chúng tôi là lén đưa cô ra khỏi đây trong cốp xe chúng tôi, đặc vụ a cho biết, bỏ đi những gì sẽ xảy ra sau đó.
tốt lắm, nombeko nói. nhưng không đủ. cô tiếp tục rằng mình không có ý định nhấc một ngón tay lên để giúp các ông đặc vụ cho đến khi họ đưa cho cô một cái vé máy bay, johannesburg, tripoli.
tripoli ư. đặc vụ a và b đồng thanh hỏi. cô sẽ làm gì ở đó.
nombeko không trả lời được. trong suốt những năm này, mục tiêu của cô là được vào thư viện quốc gia ở pretoria. nhưng cô không thể đến đó ngay bây giờ. cô phải rời khỏi đất nước này. và gaddafi ở libya đứng về phía quốc hội nam phi, phải không.
nombeko nói rằng cô muốn đi đến một đất nước thân thiện để thay đổi, và rằng libya có vẻ là một lựa chọn tốt trong tình huống này. nhưng bằng mọi cách, nếu các ông đặc vụ có một ý tưởng gì tốt hơn, cô xin lắng nghe.
chỉ cần các ông đừng cố gắng nói đến tel aviv hoặc jerusalem. bởi vì kế hoạch của tôi gồm cả việc phải sống sót tuần này, ít nhất là thế.
đặc vụ mossad a ngày càng bị người phụ nữ trong chiếc ghế trước mặt ông ta mê hoặc. họ phải cảnh giác để đảm bảo rằng cô không trốn đi được. cô đã nhận ra vị thế mặc cả của mình bị yếu, rằng để được đưa ra khỏi cơ sở, cô không có sự lựa chọn nào khác ngoài tin tưởng hai đặc vụ mà cô không thể tin tưởng. nhưng sau đó, ít nhất, cô có thể xoay chuyển tình thế có lợi cho mình. vấn đề của cô là sẽ không bao giờ có được bước thứ hai hoặc thứ ba. ngay sau khi thùng xe đóng lại, cô sẽ trên đường xuống mộ của mình rồi. và thế thì cái gì ghi trên vé cũng chẳng sao. tripoli, tại sao không. hay mặt trăng. nhưng trước tiên họ phải chơi trò chơi này đã.
phải, libya có lẽ được đấy, đặc vụ a. nói, cùng với thụy điển, đó là đất nước lớn tiếng nhất phản đối hệ thống phân biệt chủng tộc nam phi. cô sẽ được cấp giấy tị nạn trong vòng mười giây nếu cô xin.
chà, ông nói đúng quá! nombeko nói.
nhưng gaddafi cũng có mặt hạn chế của ông ta, viên đặc vụ tiếp tục.
hạn chế ư.
đặc vụ a mừng rỡ nói với cô mọi thứ về gã điên ở tripoli, người đã từng tấn công ai cập bằng lựu đạn chỉ vì tổng thống nước này đã chọn cách đối thoại với israel. bày tỏ một số quan tâm với cô nombeko cũng không hại gì. để xây dựng lòng tin cho đến khi cần phải bắn vào sau gáy.
vâng, gaddafi đang săn tìm vũ khí hạt nhân cũng nhiều như nam phi; chỉ là ông ta cho đến nay đã không thành công.
trời ơi, nombeko nói.
dù sao, ông ta có thể được an ủi bởi thực tế là ông ta phải có ít nhất hai mươi tấn khí mù tạt lưu trữ, và nhà máy sản xuất vũ khí hóa học lớn nhất thế giới.
ôi trời, nombeko nói.
và ông ta đã cấm tiệt bất kỳ sự phản đối, đình công hay biểu tình nào.
ồ không, nombeko nói.
và ông ta sai giết hết bất kỳ cứ ai không đồng ý với ông ta.
liệu ông có còn tí tính người nào không chứ. nombeko hỏi.
ồ, có đấy, viên đặc vụ nói. ông ta đã chăm sóc chu đáo cho tên cựu độc tài idi amin khi amin khi bị buộc phải trục xuất khỏi uganda.
phải rồi, tôi đã đọc về chuyện đó, nombeko nói.
còn nhiều chuyện để kể lắm, đặc vụ a nói.
hoặc là không, nombeko đáp.
đừng hiểu lầm tôi, cô nombeko. chúng tôi quan tâm đến hạnh phúc của cô, và chúng tôi không muốn bất cứ điều gì xảy ra với cô, ngay cả khi cô vừa bóng gió ám chỉ rằng chúng tôi không đáng tin cậy. tôi phải thừa nhận rằng cả hai chúng tôi đều bị tổn thương vì sự ám chỉ đó. nhưng nếu cô muốn đi đến tripoli, chắc chắn chúng tôi sẽ sắp xếp chuyện đó.
nghe có vẻ hoàn hảo thật, đặc vụ a nghĩ.
nghe có vẻ hoàn hảo thật, đặc vụ b nghĩ.
đây là điều ngu ngốc nhất tôi từng nghe trong suốt cuộc đời mình, nombeko nghĩ. và tôi đã từng có thời gian với tay trợ lý vệ sinh môi trường của thành phố johannesburg và viên kỹ sư say xỉn méo mó hình ảnh. các ông đặc vụ lo lắng về hạnh phúc của tôi ư. cô có thể sinh ra ở soweto, nhưng không phải mới ngày hôm qua.
libya có vẻ không còn thú vị nữa.
thụy điển thì sao nhỉ., cô hỏi.
phải, nó có lẽ sẽ thích hợp hơn, hai đặc vụ nghĩ. chắc chắn là người ở đó mới giết chết thủ tướng của mình, nhưng ít nhất thì những người bình thường có thể đi bộ trên phố mà không hề hấn gì. và như họ đã nói, người thụy điển đã nhanh chóng chấp nhận nam phi, miễn là họ nói rằng họ chống lại chế độ phân biệt chủng tộc, và hai đặc vụ có lý do để tin rằng nombeko có.
nombeko gật đầu. rồi cô ngồi đó trong im lặng. cô biết thụy điển ở đâu. gần như ở bắc cực. xa soweto, và đó rõ ràng là một điều tốt. xa tất cả mọi thứ đã từng là cuộc sống của cô cho đến nay. tự hỏi cô có thể sẽ thèm nhớ cái gì ở đó.
nếu có bất cứ thứ gì cô muốn mang theo đến thụy điển, cô nombeko, chắc chắn chúng tôi sẽ cố hết sức để giúp cô có được nó, đặc vụ b nói, để gây dựng lòng tin hơn với 0 phần trăm sự thật. nếu ông cứ tiếp tục thế này thì tôi gần như có thể bắt đầu tin tưởng ông, nombeko nghĩ. nhưng chỉ gần như thôi. nó sẽ là cực kỳ không chuyên nghiệp nếu ông không cố gắng giết tôi ngay sau khi đã nhận được những gì ông muốn.
một thùng thịt linh dương khô sẽ hay đấy, cô nói. tôi không thể tưởng tượng rằng họ có linh dương ở thụy điển.
không, a và b cũng không nghĩ thế. hai đặc vụ sẽ ngay lập tức thu xếp các nhãn địa chỉ cho một gói nhỏ và một gói lớn. quả bom trong thùng sẽ gửi đến bộ ngoại giao ở jerusalem, thông qua đại sứ quán ở pretoria. và chỉ trong vài ngày, cô nombeko có thể ký nhận thùng thịt linh dương tại đại sứ quán israel ở stockholm.
thế thì chúng ta thỏa thuận chứ. đặc vụ a hỏi, nghĩ rằng mọi thứ đang tiến triển tốt đẹp nhất.
vâng, nombeko nói. chúng ta thỏa thuận. nhưng còn một điều nữa.
còn một điều nữa ư. đặc vụ a khá nhạy bén với loại công việc mà ông ta làm. ông ta đột nhiên nghi ngờ rằng mình và đồng nghiệp đang đếm cua trong lỗ.
tôi nhận ra là chúng ta không có nhiều thời gian, nombeko nói. nhưng có một thứ tôi cần phải chăm sóc trước khi chúng tôi có thể rời đi.
chăm sóc ư.
chúng ta sẽ gặp nhau ở đây lần nữa trong một tiếng, vào một giờ hai mươi phút; có lẽ các ông phải nhanh chân lên để kịp kiếm được cả vé máy bay và thịt linh dương trước giờ đó, cô nói, và rời khỏi phòng qua cánh cửa phía sau bàn làm việc của viên kỹ sư, đi vào căn phòng mà hai đặc vụ không vào được. hai đặc vụ bị bỏ lại một mình trong văn phòng.
chúng ta có đánh giá thấp cô ta không nhỉ. a hỏi b.
b trông lo lắng.
nếu anh đi lấy vé thì tôi đi lấy thịt, ông ta nói.
ông thấy đây là cái gì. nombeko nói khi cuộc họp tiếp tục, và cô đặt một viên kim cương thô trên bàn kỹ sư westhuizen.
đặc vụ a là một tay trò nào cũng tỏ. ông đã, ví dụ, dễ dàng xác định niên đại một con ngỗng gốm từ thời nhà hán thành những năm 1970 ở nam phi. và ông ngay lập tức có thể nói rằng vật trước mặt ông ta bây giờ có lẽ trị giá khoảng một triệu đồng shekel. chú giải, shekel, là tiền israel.
tôi thấy rồi, ông ta nói. cô định đi đến đâu với nó, cô nombeko.
tôi định đi đâu ư. tôi muốn đến thụy điển. chứ không phải đến cái huyệt đằng sau một bụi cây trên thảo nguyên.
và đó là lý do cô muốn tặng cho chúng tôi một viên kim cương ư. đặc vụ b, không giống đặc vụ a, có thể vẫn còn đánh giá thấp nombeko, hỏi.
ông nghĩ tôi là loại người nào, ông đặc vụ. cô nói. không, tôi chỉ muốn sử dụng viên kim cương này để thuyết phục rằng tôi có thể đưa được một gói nhỏ ra khỏi cơ sở kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau. bây giờ ông phải quyết định liệu ông có tin rằng tôi đã thành công trong việc đó, ví dụ với sự trợ giúp của viên kim cương khác như thế này. và liệu sau đó tôi đã được xác nhận rằng cái gói đó đến đích với sự trợ giúp của một viên kim cương nữa. và liệu ông có tin rằng một trong hai trăm năm mươi công nhân đầy tự trọng và luôn bị trả lương thấp tại pelindaba có thể đã đồng ý với một thỏa thuận như vậy. hay là các ông không tin điều đó.
tôi chẳng hiểu gì cả, đặc vụ b nói.
chà, tôi nghi ngờ điều tồi tệ nhất, đặc vụ a lẩm bẩm.
đúng vậy, nombeko nói, mỉm cười. tôi đã ghi âm lại cuộc trò chuyện cuối cùng của chúng ta, trong đó ông đã thú nhận giết chết một công dân nam phi, cũng như hành vi trộm cắp một vũ khí hủy diệt hàng loạt của nam phi. tôi chắc chắn rằng cả hai ông hiểu những hậu quả ông và quốc gia của ông sẽ phải đối mặt nếu cuốn băng đó được bật lên cho… chà, những người hiểu biết. tôi sẽ không để cho ông biết nơi tôi đã gửi nó. nhưng người nhận đã xác nhận qua sứ giả tôi hối lộ rằng đó là nơi tôi muốn nó đến. nói cách khác, nó không còn ở đây tại cơ sở này. nếu tôi nhận lại nó trong vòng hai mươi bốn, không, xin lỗi, hai mươi ba giờ và ba mươi tám phút; khi vui thì thời gian trôi nhanh lắm, tôi cam đoan với ông rằng nó sẽ biến mất mãi mãi.
còn nếu cô không đến nhận nó, nó sẽ được công bố. a thêm vào.
nombeko trả lời lập tức.
vâng, tôi nghĩ rằng cuộc họp này đã xong. thật hồi hộp để xem liệu tôi có sống sót qua chuyến du hành trong thùng xe không. chắc chắn là có vẻ như cơ hội của tôi đã tăng lên. từ con số không.
rồi cô đứng dậy, nói rằng gói thịt linh dương phải được gửi đến các bộ phận chuyển thư trong vòng ba mươi phút, còn chính cô sẽ đảm bảo việc chuyển cái thùng lớn hơn; sau hết, nó ở phòng bên cạnh. ngoài ra, cô mong nhận được các giấy tờ thích hợp, tem, các mẫu đơn và bất cứ thứ gì cần thiết khác để hai cái thùng hợp lệ, không ai được sờ vào nếu không muốn gây khủng hoảng ngoại giao.
a và b gật đầu ủ rũ.
hai đặc vụ israel đã phân tích tình hình mới. họ cho rằng rất có thể người đàn bà dọn vệ sinh chết tiệt đã có băng ghi âm cuộc trò chuyện trước đó của họ, nhưng họ không chắc chắn rằng cô ta đã lén tuồn được nó ra khỏi pelindaba. không nghi ngờ gì là cô ta đã có ít nhất một viên kim cương thô, và nếu có một thì cô ta có thể có nhiều. và nếu cô ta có nhiều thì có thể là một trong nhiều công nhân có đặc quyền miễn kiểm tra an ninh tại cơ sở đã rơi vào sự cám dỗ và bảo đảm an toàn tài chính của gia đình mình đến hết đời. có thể, nhưng không chắc chắn. một mặt, người phụ nữ dọn vệ sinh họ không còn gọi cô bằng tên vì đã quá khó chịu với nó đã có mặt tại cơ sở được mười một năm; mặt khác hai đặc vụ đã không bao giờ nhìn thấy cô với một người da trắng nào, ngoại trừ chính hai đặc vụ. có phải một trong hai trăm năm mươi công nhân đã thực sự bán linh hồn mình cho người phụ nữ mà sau lưng cô họ gọi là mọi đen.
khi hai đặc vụ xét thêm về hướng tình dục, có nghĩa là, khả năng, hay đúng hơn là nguy cơ, mà người phụ nữ dọn vệ sinh đã hối lộ thêm cả cơ thể của mình, tỷ lệ cược chuyển thành bất lợi cho hai đặc vụ. bất cứ ai đủ đồi bại để chạy việc vặt cho cô ta kiếm một viên kim cương cũng sẽ đủ đồi bại để tố giác cô ta. nhưng bất cứ ai đang hi vọng kiếm chác phiêu lưu tình dục trong tương lai sẽ chỉ thấy bứt rứt con cu của mình thôi. hoặc ở một chỗ khác, nếu như hắn có thể mó tới được.
tóm lại, đặc vụ a và b đoán rằng khả năng sáu mươi phần trăm là nombeko thực sự đang nắm con át chủ bài, như cô đã tuyên bố, và khả năng bốn mươi phần trăm là cô không có gì. và tỷ lệ đặt cược quá thấp. tác hại cô ấy có thể mang lại cho họ và, trên hết!, cho tổ quốc israel là không thể đong đếm được.
vì vậy họ quyết định là người phụ nữ dọn vệ sinh sẽ đi cùng trong thùng xe, nhận được một vé đến thụy điển và 10kg thịt linh dương sẽ được gửi đến stockholm, tất cả đúng như kế hoạch, và cô ấy sẽ không bị bắn vào gáy như kế hoạch. hay trán. hoặc bất cứ nơi nào khác. chừng nào còn sống, cô vẫn còn là một nguy cơ. nhưng hiện thời, cô là một nguy cơ lớn hơn nếu cô chết.
hai mươi chín phút sau, nombeko nhận được vé máy bay và thịt linh dương như đặc vụ a đã hứa với cô, và cả hai bản sao của các mẫu đơn đã điền sẵn hợp lệ cho thư ngoại giao. cô cảm ơn họ và nói rằng mình sẵn sàng ra đi trong vòng mười lăm phút; cô chỉ muốn chắc chắn rằng cả hai gói đã được xử lý một cách chính xác. điều cô ám chỉ, nhưng không nói ra, là cô sẽ có một cuộc nói chuyện nghiêm túc với các cô tàu.
một gói lớn và một gói nhỏ ư. cô út, người sáng tạo nhất trong ba chị em hỏi. chị nombeko có phiền nếu chúng em…
vâng, chỉ cần thế thôi, nombeko nói. hai gói này không gửi đến mẹ các chị ở johannesburg đâu. gói nhỏ gửi đi stockholm; cho em, và em hy vọng thế là đủ để các chị không chạm vào nó. gói lớn sẽ gửi đi jerusalem.
jerusalem. cô hai hỏi.
ai cập, cô cả giải thích.
chị sắp ra đi à. cô em út hỏi.
nombeko tự hỏi làm sao mà viên kỹ sư lại có thể nảy ra ý tưởng để ba cô phụ trách thư tín.
vâng, nhưng đừng nói gì cho bất cứ ai nhé. lát nữa, em sẽ được tuồn khỏi đây. em sẽ đi thụy điển. chắc chúng ta phải nói lời tạm biệt ngay bây giờ; các chị là những người bạn tốt.
và sau đó họ ôm nhau.
giữ gìn nhé, nombeko, các cô tàu nói bằng tiếng xhosa.
再见 nombeko trả lời. tạm biệt!
rồi cô đi đến văn phòng của viên kỹ sư, mở ngăn kéo bàn và lấy hộ chiếu của mình.
xin cho tôi đến nhà hát chợ, chỗ cái chợ, trung tâm johannesburg ấy, nombeko nói với đặc vụ a khi bò vào cốp xe gắn biển ngoại giao.
cô nói như bất kỳ khách quen nào nói chuyện với tài xế taxi quen. có vẻ như cô biết rõ johannesburg từ trong ra ngoài, như thể cô biết nơi mình sẽ tới. sự thật là một vài phút trước đó, cô đã giở lướt qua một cuốn sách cuối cùng trong thư viện pelindaba và tìm chỗ nào có lẽ là nơi đông đúc nhất trong cả nước.
tôi hiểu, đặc vụ a nói. được chứ.
rồi ông ta đóng cốp xe.
ông ta hiểu rất rõ rằng nombeko không định để họ lái xe đưa cô đến người giữ cuốn băng để họ có thể giết cả hai.
ông ta cũng hiểu rằng một khi họ đến đó, nombeko sẽ tìm cách biến mất trong đám đông trong vòng hai phút. ông ta hiểu rằng nombeko đã giành chiến thắng.
một hiệp.
nhưng ngay sau khi quả bom đã đến jerusalem, sẽ chẳng còn bất kỳ bằng chứng hữu hình nào về vụ đánh cắp này. sau đó, cuốn băng có thể được tua đi tua lại, bất cứ lúc nào và ở đâu; họ chỉ việc phủ nhận nó. đằng nào thì mọi người cũng chống lại israel; tất nhiên có những cuốn băng thuộc loại đó trôi nổi loanh quanh. tuy nhiên, tin tưởng vào chúng chỉ vì chúng tồn tại sẽ là ngớ ngẩn. lúc đó sẽ tới lúc cho hiệp hai.
vì đừng ai gây chuyện với mossad.
chiếc xe của hai đặc vụ rời pelindaba lúc 14, 10 ngày thứ năm 12 tháng mười một 1987. đến 03 giờ 01 cùng ngày, thư gửi đi trong ngày đã được đưa qua cũng cổng đó. nó bị muộn mười một phút vì họ phải đổi xe do có một thùng lớn.
vào 3, 15, giám đốc cuộc điều tra xung quanh cái chết của kỹ sư van der westhuizen xác nhận rằng ông ta đã bị sát hại. ba nhân chứng độc lập đã đưa ra lời khai tương tự. hơn nữa, hai trong số họ là người da trắng. lời khai của họ đã được chứng thực bởi các quan sát của giám đốc điều tra tại hiện trường. có vết cao su ở ba điểm cùng bị phá hủy trên khuôn mặt của kỹ sư. nó phải bị cán qua bởi ít nhất ba lốp xe, tức là, mỗi bên có nhiều hơn một lốp xe so với chiếc xe bình thường. như vậy, viên kỹ sư đã, hoặc là bị cán bởi nhiều hơn một xe, hoặc, như các nhân chứng thống nhất, nhiều lần bởi cùng một chiếc xe. phải mất thêm mười lăm phút nữa nhưng đến 3, 30, an ninh tại cơ sở nghiên cứu đã được tăng lên một cấp. người phụ nữ da đen ở vòng bên ngoài đã bị sa thải ngay lập tức, cùng với người phụ nữ da đen dọn vệ sinh ở cánh g trung tâm và ba người châu á trong nhà bếp. cả năm người sẽ bị bắt đưa đến cơ quan tình báo phân tích rủi ro trước khi hầu hết có lẽ sẽ được thả. tất cả các xe ra vào đều bị kiểm tra, kể cả khi đích thân người chỉ huy quân đội ngồi sau tay lái!
nombeko tìm đường trong sân bay theo dòng người, và đã qua kiểm tra an ninh trước khi cô thậm chí hiểu rằng nó tồn tại và cô phải bị kiểm tra. cô nhận ra sau khi thực tế là những viên kim cương trong đường nối áo khoác không làm máy dò kim loại rú lên.
vì các đặc vụ mossad phải mua vé gấp như vậy nên chỉ còn hạng ghế đắt tiền nhất. do đó, chỗ ngồi của cô trên máy bay là chỗ tốt. các tiếp viên hàng không mất một lúc mới thuyết phục được nombeko rằng ly champagne de pompadour brut mà cô được mời đã bao gồm trong giá. cũng như thức ăn sau đó. cô cũng bị, nhã nhặn nhưng kiên quyết, mời trở lại ghế của mình khi cô cố gắng giúp đỡ dọn sạch khay của các hành khách khác.
nhưng cô chỉ phát hiện ra điều đó vào thời điểm nhận được món tráng miệng, với mâm xôi hạnh nhân nướng, mà cô nhâm nhi với một tách cà phê.
mời cô dùng thêm rượu với cà phê ạ. tiếp viên nhã nhặn mời mọc.
vâng, làm ơn, nombeko nói. bạn có klipdrift không.
chẳng bao lâu sau, cô ngủ thiếp đi. cô ngủ yên giấc và ngon, trong một thời gian dài.
khi đến sân bay stockholm arlanda, cô theo các hướng dẫn của hai đặc vụ mossad, những người đã bị lừa một cách ngoạn mục. cô đi đến chỗ cảnh sát biên phòng đầu tiên mà mình nhìn thấy và xin được tị nạn chính trị. cô viện lí do là thành viên trong tổ chức bị cấm anc, nghe nó có vẻ ổn hơn so với khai rằng cô vừa giúp cơ quan tình báo của một quốc gia khác ăn cắp vũ khí hạt nhân.
buổi thẩm vấn đầu tiên của cô với cảnh sát biên giới thụy điển đã diễn ra trong một căn phòng sáng sủa với cửa sổ nhìn ra đường băng. một cái gì đó đã xảy ra ngoài đó, cái mà nombeko chưa từng trải nghiệm. tuyết đang rơi. đó là những bông tuyết đầu tiên của mùa đông, ngay ở giữa mùa xuân của nam phi.
chương 8 trận chiến kết thúc hòa và một nhà buôn không được sống cuộc đời mình.
ingmar và holger một thống nhất rằng cách tốt nhất để tôn vinh mẹ là tiếp tục cuộc đấu tranh của họ. hai chắc chắn rằng cha và anh trai mình đã sai về điều đó, nhưng anh chỉ hỏi họ nghĩ ai sẽ là người kiếm tiền chi tiêu cho cả nhà, trong trường hợp đó.
ingmar cau mày và thừa nhận rằng ông đã không ưu tiên khoản đó trong mọi thứ ông phải xem xét thời gian gần đây. vẫn còn lại vài trăm krona trong bát đường của henrietta, nhưng chúng sẽ sớm ra đi như chính henrietta.
chẳng có ý tưởng nào tốt hơn, viên cựu thư ký bưu điện đã quyết định nộp đơn xin đi làm lại việc cũ là trợ lý cho viên kế toán chỉ còn hai năm nữa là nghỉ hưu. và ông kia trả lời rằng không đời nào mình định để ông qvist làm hỏng chúng.
tình hình khá rắc rối, trong một vài ngày nữa. và sau đó bố vợ ingmar qua đời.
người cộng sản giận dữ chưa bao giờ gặp cháu mình và không thể trả đũa được ingmar qua đời ở tuổi tám mươi tám, đầy cay đắng, với một đứa con gái đã mất, một bà vợ mất tích, và chủ nghĩa tư bản nở rộ xung quanh. tuy nhiên, ít nhất ông đã không phải chứng kiếm mọi thứ mình sở hữu lại về tay ingmar và hai holger, vì ông không còn tồn tại nữa. holger một, đứa tồn tại, thừa kế tất cả. bên cạnh các hoạt động chính trị, nhà lãnh đạo cộng sản ở södertälje đã nhập khẩu và bán các sản phẩm từ liên xô. cho đến phút cuối ông đã đi quanh các chợ thụy điển để quảng bá hàng hóa của mình cùng với chính kiến của ông về sự vĩ đại của liên xô. cả hai thứ đều tiến triển tàm tạm, nhưng dù sao, thu nhập của ông cũng đủ để trang trải các nhu cầu cơ bản của cuộc sống cộng với một tivi màu, hai lần một tuần đến cửa hàng rượu, và ba ngàn krona mỗi tháng tặng đảng.
trong những thứ mà một thừa kế từ ông ngoại có một chiếc xe tải còn chạy tốt và một nhà để xe. nhà kho đầy ứ các thứ; sau nhiều năm ông già đã mua vào số lượng hơi nhiều hơn ông có thể bán ra.
trong số hàng hóa có trứng cá muối đen và đỏ, dưa chua và tôm krill xông khói. có trà gruzia, lanh belarus, ủng dạ nga và da hải cẩu eskimo. có đủ các loại thùng tráng men, gồm cả thùng rác màu xanh lá cây kiểu cổ có bàn đạp. có cả furashki, mũ quân sự của nga, và ushanki, những chiếc mũ lông thú cực tốt chống lạnh. có chai nước nóng bằng cao su và những chén rượu thủy tinh vẽ hình quả dâu rừng màu tro. và mũ bện rơm cỡ 47.
có năm trăm bản tuyên ngôn cộng sản bằng tiếng nga và hai trăm khăn choàng lông dê từ urals. và bốn bẫy hổ siberia.
ingmar và hai con tìm thấy tất cả các thứ này và còn nhiều nữa trong nhà để xe. và cuối cùng nhưng không kém quan trọng, một bức tượng cao hai mét rưỡi của lênin, làm bằng đá granite karelia.
nếu bố vợ ingmar còn sống và muốn trò chuyện thay vì bóp cổ con rể, ông cụ đã có thể nói với con rể rằng ông đã mua bức tượng giá rẻ từ một nghệ sĩ ở petrozavodsk, người đã tạo hình sai cho vị lãnh tụ vĩ đại. ánh mắt màu xám thép của lênin đâm ra trông lúng túng hơn, và bàn tay đáng lẽ phải chỉ thẳng vào tương lai thì dường như đang vẫy tay với những người mà lênin phải lãnh đạo. thị trưởng thành phố, người đã đặt làm bức tượng, khó chịu khi nhìn thấy kết quả, và bảo nghệ sĩ biến đi ngay lập tức, nếu không thị trưởng sẽ ra tay.
đúng lúc đó bố vợ ingmar có mặt trong một chuyến mua sắm của mình. hai tuần sau, bức tượng đã nằm đó, vẫy tay vào bức tường nhà để xe ở södertälje. ingmar và một vừa kiểm kê đống tài sản vừa cười vui vẻ. nó đủ để hỗ trợ gia đình trong nhiều năm!
hai không vui mừng lắm với tình huống mới này. anh đã mong rằng mẹ mình không chết uổng, và rằng mọi thứ sẽ thay đổi thực sự.
lênin có lẽ chẳng có giá cao lắm trên thị trường thế giới đâu, anh cố gắng, nhưng ngay lập tức bị ngắt lời.
trời ơi, con bi quan quá, ông bố ingmar nói. phải đấy, trời ạ, em đang rất bi quan, holger một nói. hay tuyên ngôn cộng sản bằng tiếng nga, hai nói
thêm.
hàng hóa trong nhà để xe đủ để nuôi sống gia đình trong suốt tám năm. ingmar và cặp song sinh theo bước chân bố vợ ingmar đi từ chợ này đến chợ khác, kiếm đủ để sống tạm ổn với lãi suất nhất định. được thế một phần lớn là vì những người cộng sản ở södertälje không còn nhận được một phần của thu nhập này. cả cơ quan thuế cũng vậy.
hai không ngừng mong mỏi được thoát ra, nhưng anh cũng thoải mái với thực tế là trong những năm họ bận bán hàng, ít nhất là không có thời gian nào cho các thứ ngớ ngẩn cộng hòa nữa. sau tám năm, tất cả những gì còn lại là bức tượng lênin hai mét rưỡi bằng đá granit karelia và bốn trăm chín mươi tám trong số năm trăm bản tuyên ngôn cộng sản bằng tiếng nga. ingmar đã tìm cách bán được một bản cho một người mù trong những ngày bán hàng ở mariestad. họ đã cần đến một bản nữa trên đường đến chợ malma, khi ingmar bị sôi bụng và phải dừng xe ngồi xổm xuống một con mương. ở mức độ nào đó thì holger hai đã nói đúng.
chúng ta làm gì bây giờ. holger một, người chưa bao giờ có một ý tưởng trong suốt cuộc đời mình hỏi.
anh muốn làm gì cũng được, miễn là nó đừng liên quan tới hoàng gia, holger hai nói.
không, chính xác đó là những gì phải làm ingmar nói. gần đây có quá ít những chuyện này. ý tưởng của ingmar để tiếp tục tồn tại liên quan đến việc chỉnh sửa bức tượng lênin. thực tế là, gần đây ông nhận ra rằng ông lênin đặc biệt này và vua thụy điển có khá nhiều điểm trông giống nhau. họ chỉ cần đẽo ria mép và râu của bức tượng, cạo một chút chỗ này chỗ kia ở mũi ông ta, và biến cái mũ thành mái tóc lượn sóng, và hấp! vladimir ilyich sẽ biến thành hình ảnh đáng phỉ nhổ của đức vua!
bố đang định bán một bức tượng đức vua cao hai mét rưỡi à. holger hai hỏi bố. bố không có lập trường à.
nào, đừng có hỗn, thằng cu nổi loạn thân yêu của bố ạ. túng thì phải tính, bố đã học được điều đó từ hồi còn trẻ và không có sự lựa chọn nào khác ngoài trưng dụng cái xe đạp mới của một chiến sĩ cứu tế. tình cờ, tên ông ta cũng là holger.
và sau đó ông tiếp tục, rằng hai holger không thể tưởng tượng bọn hoàng gia giàu có đến cỡ nào ở đất nước này. một bức tượng đức vua có thể bán đến hai mươi hoặc ba mươi nghìn. có lẽ bốn mươi. và rồi cuối cùng họ chỉ cần bán nốt chiếc xe tải. ingmar phải làm thế. ông đục đẽo, trám và đánh bóng suốt một tuần. và ông đã thành công ngoài mong đợi. khi holger hai nhìn thấy kết quả, anh nghĩ rằng người ta có thể nói rất nhiều điều về cha mình, nhưng ông không thiếu cương quyết. và ông cũng không phải là thiếu tài năng nghệ thuật.
nhưng vẫn còn phải bán nữa. ý tưởng ingmar là tời bức tượng vào sau xe tải rồi lái xe lòng vòng để tất cả bọn bá tước và nam tước trong các dinh thự xung quanh stockholm thấy cho đến khi một trong số đó nhận ra rằng hắn không thể sống thiếu vua thụy điển bằng đá granite karelia trong vườn riêng của mình. nhưng tời là một biện pháp rất khéo léo; sau cùng thì tên vua không được ngã quay ra. holger một sẵn sàng giúp đỡ, chỉ cần bố bảo anh phải làm gì. hai đứng thọc tay vào túi, không nói gì.
ingmar nhìn hai con trai của mình và quyết định rằng thời gian này, ông không thể để một trong hai đứa làm mọi thứ rối tung lên. bố sẽ tự tay làm.
cứ đứng xa ra vài bước và đừng làm phiền bố, ông nói, xiết chặt dây cáp buộc chỗ này chỗ kia trong hệ thống ròng rọc tiên tiến của mình. rồi ông bắt đầu quay tời. và ông thực sự đã nâng được bức tượng nhà vua lên đến tận mép thùng xe tải, hoàn toàn một mình.
chỉ còn phải đặt nó xuống thôi, kẻ thù nhà vua hài lòng nói, một giây trước khi một trong các dây cáp bị đứt rời.
sau đó và ngay tại đó, cuộc đấu tranh suốt đời của ingmar qvist đã kết thúc.
vì nhà vua cúi đầu khiêm tốn về phía ông, nhìn vào mắt ông lần đầu tiên, và từ từ nhưng chắc chắn rơi ngay lên đầu người chế tạo ra mình.
ingmar chết ngay dưới sức nặng của nhà vua, trong khi nhà vua bị vỡ thành bốn mảnh.
holger một đau buồn chết lặng. hai đứng ngay bên cạnh anh ta, xấu hổ rằng mình có thể dường như chẳng cảm thấy gì cả. anh nhìn người cha đã chết của mình, và bên cạnh ông, các mảnh vỡ của nhà vua.
cuộc chiến dường như đã kết thúc hòa.
một vài ngày sau, người ta có thể đọc trên tờ länstid ningen södertälje,
người cha yêu quý của tôi
ingmar qvist
đã ra đi, để lại trong tôi nỗi buồn và mất mát vô tận
södertälje, ngày 04 tháng sáu năm 1987
holger
nền cộng hòa muôn năm
holger một và hai giống hệt nhau. và họ lại hoàn toàn đối lập nhau.
một không bao giờ thắc mắc về sứ mệnh của cha mình trong một giây. hai bộc lộ nỗi nghi ngờ khi mới lên bảy, và nó tiếp tục phát triển. đến khi hai mười hai tuổi, cậu bé đã biết rằng đầu óc cha mình có vấn đề. bắt đầu với cái chết của mẹ, anh ngày càng hoài nghi ý tưởng của ingmar thường xuyên hơn.
nhưng anh không bao giờ bỏ đi. năm tháng trôi qua, anh lại có cảm giác trách nhiệm ngày càng lớn hơn với cha và anh trai mình. và rồi cái thực tế một và hai là cặp song sinh. đó là một ràng buộc không dễ dàng để phá vỡ.
thật khó nói tại sao hai anh em lại thành ra khác nhau đến thế. có lẽ có phần vì thực tế là holger hai, người không thực sự tồn tại, nói chung có tài năng theo cái cách mà anh trai không có.
cho nên, tự nhiên là hai là người phải lo các bài tiểu luận và bài thi trong thời họ đi học, và hai cũng là người thi đỗ lái xe cho anh trai và dạy anh nghệ thuật lái xe. và thậm chí, cả giấy phép lái xe tải.
chiếc volvo f406 của ông nội là tài sản đáng kể duy nhất của hai anh em. nói đúng ra, holger một là người sở hữu nó. vì muốn sở hữu cái gì đó, người ta phải tồn tại.
sau khi cha mất, hai nghĩ đến việc gặp nhà chức trách, cho họ biết anh tồn tại, để anh có thể có thể xin học lên cao hơn. và tìm một cô gái để yêu. và làm tình. anh tự hỏi cảm giác nó sẽ như thế nào nhỉ.
nhưng khi hai nghĩ về nó, anh nhận ra rằng nó không hề đơn giản. thậm chí liệu anh có thể sử dụng các điểm tốt mà mình đã đạt được ở trường phổ thông. chẳng phải chúng thuộc về anh trai anh. trên danh nghĩa, holger hai thậm chí chưa học xong tiểu học.
bên cạnh đó, có những vấn đề cấp thiết phải đối phó. chẳng hạn như làm thế nào hai holger kiếm được đủ lương thực để ăn. holger một tồn tại trong thực tế; anh đã có một hộ chiếu và bằng lái xe, và anh nên tìm một công việc.
việc làm ư. một hỏi khi vấn đề được đưa ra.
vâng, đi làm công ấy. không có gì bất thường khi một người hai mươi sáu tuổi phải đi kiếm việc làm cả.
holger một gợi ý rằng hai có thể lấy tên của một để đi làm. khá giống như cách họ đã làm trong suốt những năm đi học. nhưng hai nói bây giờ nhà vua đã giết chết cha của họ, đã đến lúc để lại tuổi thơ của họ đằng sau. hai không có ý định chạy việc vặt cho anh trai, và chắc chắn không phải việc của bố mình.
đấy không phải là nhà vua mà là lênin, holger một nói một cách hờn dỗi. hai nói rằng người rơi xuống trên đầu của ingmar có thể là bất cứ ai một muốn, kể cả mahatma gandhi. chuyện đã qua rồi. bây giờ đã đến lúc phải xây dựng một tương lai. anh muốn làm như vậy với anh trai thân yêu của mình, nhưng chỉ khi một hứa vứt vào thùng rác tất cả các ý tưởng liên quan đến thay đổi chính phủ. một lầm bầm rằng dù sao anh cũng chẳng có bất kỳ ý tưởng nào.
holger hai tạm bằng lòng với câu trả lời đó và anh đã dành thêm vài ngày suy nghĩ xem bước tiếp theo của họ trong cuộc sống nên là gì.
vấn đề cấp bách nhất là có gì trên bàn để ăn. giải pháp là phải bán cái bàn đó.
và toàn bộ nhà cửa, trên thực tế.
lô đất gia đình bên ngoài södertälje đổi chủ, và hai anh em chuyển vào thùng sau của chiếc xe tải f406 volvo.
nhưng mà họ vừa bán một căn nhà chứ không phải một tòa lâu đài, và vì đủ các mục đích và ý đồ này nọ, nó đã không được tu sửa gì suốt từ khi ingmar bắt đầu mất trí hồi bốn mươi năm trước. holger một, chủ sở hữu chính thức, chỉ nhận được 150.000 krona cho ngôi nhà của bố mẹ. tiền sẽ sớm hết sạch lần nữa nếu hai holger không làm gì đó với nó.
một băn khoăn hỏi hai nghĩ cái đầu, một phần tư bức tượng của cha để lại liệu có giá trị gì không. để đảm bảo một không bao giờ nhắc đến nó nữa, hai lấy đục và búa ra, đập nó thành từng mảnh. khi làm xong, anh thề rằng mình cũng đốt nốt bốn trăm chín mươi tám bản tuyên ngôn cộng sản bằng tiếng nga còn lại, nhưng trước tiên anh sẽ đi dạo vì cần một thời gian riêng mình.
anh đừng nghĩ quá nhiều trong lúc em đi đấy.
liên doanh holger & holger. có được không nhỉ. một dịch vụ vận tải. sau cùng thì họ có một chiếc xe tải mà. đó là tất cả những gì họ có. một chiếc xe tải.
holger hai đăng một quảng cáo trên báo cho dịch vụ vận tải nhỏ tìm việc và ngay lập tức được một ông buôn bán gối ở gnesta liên lạc, ông cần giúp đỡ vì người giao hàng ông ta vẫn quen dùng đã bỏ sót không chỉ mọi lần vận chuyển thứ năm mà cả các khoản thuế khác, vì vậy y đã buộc phải chuyển vào nhà tù arno để cải tạo. nhà nước tin rằng gã giao hàng cần mười tám tháng để phục hồi nhân phẩm. ông buôn gối, người biết bản chất thực sự của gã giao hàng, nghĩ rằng nó có thể mất nhiều thời gian hơn thế. dù sao, gã giao hàng cũng đã vào tù và ông buôn gối cần người thay thế ngay lập tức.
công ty gnesta lông tơ & nệm lông đã làm gối cho ngành khách sạn, hội đồng quận và các cơ quan khác nhau trong nhiều năm. đầu tiên công ty làm ăn khá tốt, rồi kém dần, và cuối cùng thì ngừng trệ hẳn. ông buôn gối đã sa thải bốn nhân viên của mình và bắt đầu nhập khẩu gối từ trung quốc thay vào. điều này làm cuộc sống của ông dễ thở hơn, nhưng công việc vất vả, và ông bắt đầu cảm thấy già. người đàn ông quá tải vì công việc, mệt mỏi với mọi thứ, và chỉ tiếp tục vì từ lâu ông đã quên mất rằng cuộc sống có thể có những thứ khác.
holger một và hai đã gặp ông buôn gối tại nhà xưởng của ông ở ngoại ô gnesta. trông nó thật u ám, với một nhà kho và một tòa nhà thuộc diện bị quy hoạch nhìn ra sân, và ở phía bên kia đường có một nhà máy sản xuất đồ gốm đã bị bỏ hoang nhiều năm trước đây. gần kề nó nhất là một bãi phế liệu; còn lại thì khu vực này bị bỏ hoang.
vì holger hai có thể nói năng trôi chảy và holger một im lặng theo yêu cầu của hai, nên ông buôn gối thấy mình có thể tin tưởng giải pháp giao hàng mới đầy tiềm năng này.
các căn hộ trong tòa nhà bị quy hoạch này không phải là tuyệt nhất thế giới, nhưng nếu hai anh em muốn chuyển vào ở một, hoặc hai căn trong đó thì cũng được. bản thân ông buôn gối sống ở khu vực trung tâm của thị trấn nhỏ.
mọi thứ có vẻ đang rất tốt đẹp thì hội hưu trí gửi một lá thư nói rằng ông buôn gối sắp sáu mươi lăm và do đó có quyền bắt đầu lĩnh lương hưu. ông đã không nghĩ đến điều đó. may mắn quá! bây giờ đã đến lúc tận hưởng cuộc sống của một người về hưu. chẳng phải làm gì sất, đó là điều ông buôn gối mong mỏi. và thậm chí một tí nhạc boogie-woogie nữa chứ nhỉ. ông đã chẳng dám chơi bời gì suốt từ cuối mùa hè năm 67, khi ông đến thăm stockholm nalen và chỉ thấy vũ trường nổi tiếng đã đóng cửa, trở thành một nhà thờ tự do.
thông tin về lương hưu sắp nhận được rất khả quan với ông buôn gối. còn với holger và holger thì nó lại là vấn đề.
chà, hai anh em không có gì để mất, vì vậy hai quyết định liều dấn tới. anh đề nghị rằng holger & holger ab lấy toàn bộ doanh nghiệp của ông buôn gối, bao gồm cả kho, tòa nhà bị quy hoạch và đồ gốm. đổi lại, ông buôn gối sẽ nhận được từ hai anh em 35.000 krona hàng tháng chừng nào ông còn sống.
như một khoản lương hưu thêm vào, holger hai nói. hiện giờ chúng tôi không có đủ tiền mặt để mua hết của ông, ông thương gia ạ.
người sắp được hưu nghĩ đi nghĩ lại. và nghĩ thêm nữa. rồi ông nói, được! nhưng chúng ta cứ thỏa thuận là ba mươi ngàn chứ không phải là ba mươi lăm ngàn. và với một điều kiện!
điều kiện ư. holger hai nói.
chà, chuyện là… ông buôn gối bắt đầu.
việc giảm giá là để holger và holger phải hứa nhận
trách nhiệm về một kỹ sư người mỹ mà ông nhà buôn đã tìm thấy trong xưởng gốm mười bốn năm trước. người mỹ này đã xây dựng các đường hầm quân sự trong chiến tranh việt nam; ông bị việt cộng tấn công bất ngờ và bị thương nặng. ông đã được chăm sóc tại một bệnh viện ở nhật bản, khỏe lại, đào đường qua sàn ra khỏi phòng bệnh của mình, bay đến hokkaido, đi nhờ đến biên giới liên xô trên một chiếc tàu đánh cá, nhảy sang một tàu tuần duyên lớn của liên xô, tới tận moskva và sau đó tới helsinki, và tìm đường đến stockholm, thụy điển. ở đó, ông đã được cấp tị nạn chính trị.
nhưng kẻ đào tẩu khỏi việt nam tưởng tượng thấy cia khắp mọi nơi ở stockholm; ông đã bị tâm thần, và chắc chắn rằng họ sẽ tìm ra rồi đưa mình trở lại cuộc chiến. vì vậy, ông lang thang quanh vùng nông thôn, dừng lại ở gnesta, tình cờ nhìn thấy một xưởng gốm bị bỏ quên, lẻn vào, và nằm xuống ngủ dưới tấm vải dầu. không phải ngẫu nhiên mà người mỹ đã dừng lại ở đấy, vì sâu trong tim ông ta là một người thợ gốm. ông đã thành một kỹ sư và đi lính theo lệnh của cha mình.
ông buôn gối chẳng có nhiều bình lọ trong xưởng gốm của mình; thay vào đó, ông cất giữ ở đây những sổ sách kế toán của hãng gối mà không nên lộ ra ánh sáng. vì thế, ông đến đó vài lần một tuần. một hôm, một khuôn mặt hoảng sợ ló ra giữa các thứ, đó là ông người mỹ, và ông buôn gối thương hại ông ta. ông người mỹ được phép ở lại, nhưng phải chuyển sang một trong những căn hộ trong ngôi nhà bị quy hoạch tại số 5 fredsgatan. nếu ông người mỹ muốn ở lại khôi phục xưởng sản xuất đồ gốm thì cũng được, nhưng cánh cửa vào căn phòng không có cửa sổ đằng kia phải luôn đóng kín.
một cách khá cảnh giác, ông người mỹ đã chấp nhận lời đề nghị, và ngay lập tức, dù không được phép, bắt đầu đào một đường hầm từ căn hộ của mình ở tầng trệt số 5 fredsgatan thông đến tận xưởng gốm ở phía bên kia đường. khi ông buôn gối bắt gặp ông ta ở đó, ông ta nói rằng mình phải có một lối thoát nếu cia đến gõ cửa nhà. ông đã mất vài năm để đào xong đường hầm. khi nó hoàn thành thì chiến tranh việt nam đã chấm dứt lâu rồi.
ông ta không ổn lắm, chắc chắn là không, nhưng ông ta là một phần của thỏa thuận, ông buôn gối nói. nhưng ông ta không làm phiền bất kỳ ai, và theo tôi biết, ông ta sống nhờ các đồ gốm mà mình nặn và bán tại các chợ trong vùng. điên, nhưng ông ta sẽ không làm hại bất cứ ai ngoài bản thân mình.
holger hai do dự. anh thấy rằng mình không cần thêm người điên nào bên cạnh nữa. một ông anh trai và những gì anh thừa hưởng từ ông bố là đủ lắm rồi. mặt khác, sắp xếp này sẽ cho phép hai anh em chuyển vào tòa nhà bị quy hoạch giống như tay người mỹ. một ngôi nhà thực sự, thay vì một tấm nệm ở phía sau xe tải.
anh quyết định đồng ý chịu trách nhiệm về chứng thần kinh của ông thợ gốm người mỹ cũng như mọi thứ mà ông nhà buôn sở hữu và ký sang tên cho doanh nghiệp mới của một.
cuối cùng, người đàn ông làm việc quá tải có thể thư giãn! ngày hôm sau, ông đến stockholm để tận hưởng và tắm tại spa và nhà tắm sturebadet cổ điển; rồi thưởng thức cá trích ngâm và chơi bài snap ở sturehof!
nhưng ông đã quên rằng giao thông trong nước đã chuyển sang bên phải kể từ lần cuối cùng ông đến thăm thủ đô nhộn nhịp. thậm chí ông cũng chẳng hề nhận thấy ở gnesta cũng thế. và thế là, ông đã nhìn sai làn khi xuống xe, vào birger jarlsgatan.
cuộc sống ơi, ta đang tới đây! ông nói. và ngay lập tức và bị một chiếc xe buýt tông chết.
thật thương tâm quá, holger một nói khi hai anh em biết những gì xảy ra.
phải. và giá rẻ, holger hai nói.
holger và holger đến thăm ông thợ gốm người mỹ, kể với ông ta về số phận bi thảm của ông buôn gối và nói rằng ông được phép tiếp tục sống ở đó, vì nó là một phần của thỏa thuận với người đàn ông giờ đã mất, và thỏa thuận thì phải giữ.
holger hai gõ cửa.
bên trong im lặng.
holger một cũng gõ cửa.
có phải người của cia không. họ nghe một giọng nói.
không, chúng tôi từ södertälje, holger hai nói. im lặng trong vài giây. rồi cánh cửa thận trọng mở ra. cuộc gặp gỡ giữa những người đàn ông khá trôi chảy.
nó bắt đầu hơi do dự, nhưng mọi thứ trở nên tốt hơn sau khi holger và holger bóng gió ám chỉ rằng ít nhất một trong hai người cũng có quan hệ khá phức tạp với xã hội. sự thật là ông người mỹ đã được cấp tị nạn, nhưng kể từ đó ông đã không tiếp xúc với các nhà chức trách thụy điển, vì vậy ông chẳng dám đoán quyền tị nạn của mình bây giờ trị giá bao nhiêu.
ông thợ gốm có thể chịu được người chủ mới của tòa nhà hoang; ông quyết định ở lại, tự nhủ rằng thực sự không đủ dấu hiệu cho thấy holger và holger đang chạy việc cho cơ quan tình báo mỹ. trên thực tế là hầu như không có dấu hiệu nào, bởi vì cho dù cia xảo quyệt như thế nào thì họ cũng không bao giờ nghĩ đến việc gửi hai điệp viên giống hệt nhau có cùng tên.
ông người mỹ thậm chí còn xem xét đề nghị của holger hai là thỉnh thoảng đi giao gối. nhưng trong trường hợp đó ông yêu cầu chiếc xe tải phải gắn biển số giả để cia không thể xác định vị trí của ông ta trong trường hợp ông ta bị chụp ảnh bởi một trong hệ thống hàng ngàn camera ẩn trên toàn quốc.
holger hai lắc đầu, nhưng anh đã cử một nhận nhiệm vụ ban đêm là ăn cắp một loạt biển số xe. nhưng khi người thợ gốm tiếp tục yêu cầu chiếc xe tải phải được sơn màu đen để ông có thể dễ dàng thoát khỏi các cơ quan tình báo mỹ trên đường rừng tối tăm khi họ có thể bắt kịp ông ta thì hai bó tay.
chúng tôi sẽ tự đi giao gối của mình, chắc thế. nhưng dù sao cũng cám ơn ông.
người thợ gốm nhìn theo anh ta một lúc lâu. tại sao anh ta lại đổi ý nhanh chóng thế nhỉ.
holger hai cảm thấy nói chung, cuộc sống trở nên khá khổ sở, cho dù có được thỏa thuận với công ty gối và ngôi nhà hoang. hơn nữa, anh buộc phải lưu ý một cách ghen tị rằng một đã có một cô bạn gái. cô ta cũng điên điên, theo nhận xét của hai, nhưng nồi nào úp vung nấy. đấy là một cô gái trẻ chừng mười bảy tuổi, và dường như giận dữ với mọi thứ, có lẽ trừ holger một. hai người đã gặp nhau ở trung tâm gnesta, nơi cô gái trẻ giận dữ đã tổ chức một cuộc biểu tình một người chống lại hệ thống ngân hàng tham nhũng. là một đại diện tự chỉ định của daniel ortega ở nicaragua, cô đã xin vay nửa triệu krona, nhưng người quản lý của ngân hàng, tình cờ lại là bố của cô gái trẻ giận dữ, đã nói rằng các khoản vay không thể cấp thông qua một đại diện, và rằng tổng thống ortega sẽ phải đích thân đến gnesta, chìa giấy tờ tùy thân, và thuyết phục về giá trị tín dụng của mình.
giá trị tín dụng ư. người quản lý ngân hàng có giá trị gì khi quay lưng lại với con gái mình như thế này. thế là nổ ra cuộc biểu tình. tác động của nó khá hạn chế, bởi vì khán giả chỉ gồm bố cô gái, người đang đứng sau cánh cửa ngân hàng; hai người đàn ông lôi thôi trên ghế băng đang đợi cho đồng hồ chỉ đến số mười để cửa hàng rượu systembolaget mở cửa, và holger một, đang chạy vào trung tâm để mua băng và thuốc sát trùng vì anh đã đập nhát búa đầu tiên vào ngón tay cái mình khi đang định sửa cái lỗ trên sàn căn hộ của mình và em trai.
thật dễ dàng thấy bố cô gái đang nghĩ gì. hai người đàn ông lôi thôi thì mơ mộng với nửa triệu krona người ta có thể mua những gì ở systembolaget gã hói hơn đoán là một trăm chai vodka explorer, trong khi holger một hoàn toàn mê mệt vì cô gái. cô đã đấu tranh cho một tổng thống, người đã đấu tranh cho một trận chiến khó khăn, đấy là nói một cách khiêm tốn, trong đó ông là kẻ thù của hoa kỳ và hầu hết các phần còn lại của thế giới.
khi cô gái biểu tình xong, anh tự giới thiệu và nói với cô về ước mơ hạ bệ vua thụy điển của mình. trong năm phút họ đã nhận ra rằng mình sinh ra để cho nhau. cô gái đã đi đến chỗ ông bố bất hạnh vẫn đứng sau cánh cửa ngân hàng của mình, và thông báo với ông rằng quỷ tha ma bắt ông đi vì cô sẽ chuyển đến ở với… ơ, tên anh ấy là gì nhỉ. holger!
hai bị đuổi ra khỏi căn nhà mình và một đang ở chung; anh phải tự kiếm chỗ của riêng mình trong căn hộ còn xuống cấp hơn phía bên kia hành lang. chừng ấy thứ trong khi cuộc sống tiếp tục trên con đường định mệnh tồi tệ.
rồi một ngày có chuyến giao hàng tới upplands väsby, phía bắc stockholm, đến trại tị nạn do ban di trú điều hành. holger hai lái xe vào khu nhà, đậu bên ngoài nhà kho của trại, và thấy một phụ nữ da đen đơn độc, chắc chắn là người mới đến, ngồi trên một băng ghế xa xa, chẳng nghĩ ngợi gì thêm, anh vác chỗ gối mình đã mang tới. khi anh trở ra một lần nữa, người phụ nữ đột nhiên nói chuyện với anh. anh trả lời cô một cách lịch sự và đáp lại, anh nghe những lời lạ lùng hồn nhiên của cô rằng đàn ông như anh có thể tồn tại.
anh cảm thấy nhận xét này cứa sâu vào tim mình đến mức không thể không trả lời, cụ thể là, vấn đề là, tôi không tồn tại.
lẽ ra anh nên chạy thật xa, nếu biết những gì sắp xảy ra.
Hết phần 2.